Tiểu luận Harvard – Alexandra Todorova

Là một đứa bé lớn lên trên hai châu lục, cuộc đời tôi luôn được xác định bởi câu hỏi “Nếu như….?”. Nếu như tôi được sinh ra ở Mỹ thì sao? Nếu cha mẹ tôi không có được tấm thẻ xanh thì sao? Nếu chúng tôi cứ sống ở Mỹ và không quay về lại Bulgaria thì chuyện gì xảy ra? Đó là những câu hỏi mà tôi không bao giờ biết câu trả lời (tất nhiên trừ khi người ta chế tạo ra được cỗ máy thời gian cho năm 2050).

“Sinh ra tại Bulgaria. Từng sống ở Orlando, Florida; hiện sống tại Bulgaria” là những gì tôi luôn viết ở phần “Nói về mình” trong sơ lược tiểu sử trên mạng. Ẩn phía sau hàng chữ ngắn gọn đó là cả một hành trình khám phá nơi tôi gọi là quê hương. Cha mẹ tôi di cư đến Mỹ khi tôi mới lên hai. Bốn năm tiếp theo đó Mỹ là nhà của tôi. Tôi là một người Mỹ chính tông. Tôi yêu loạt sách Dr. Suess và kênh truyền hình PBS Kids, tôi thích kẹo dẻo Twizzler và pepperoni, thích Halloween và lễ Tạ ơn, thích chiếc xe buýt màu vàng chở học sinh và những miếng dán có hàng chữ “Good job!”. Vậy mà chỉ cần có một ngày thôi, tất cả những điều trên biến mất. Khi mẹ tôi tuyên bố “Chúng ta sẽ dọn đi Bulgaria”, tôi ngây thơ hỏi lại “Đó là tên thành phố hay tiểu bang hở mẹ?”.

Hai mươi tiếng đồng hồ sau, tôi đứng giữa một căn phòng trống trơn,giữa một đất nước xa lạ. Lúc đó câu hỏi “nếu như” – đối thủ tưởng tượng mới của tôi – lần đầu tiên xuất hiện. Nó bắt đầu theo tôi trên đường tới trường. Vô lớp nó ngồi ngay sau lưng tôi. Cho dù làm bất cứ chuyện gì, tôi cũng cảm nhận được sự hiện diện của nó khắp mọi nơi. Câu hỏi “nếu như” cứ chầm chậm theo tôi qua nhiều năm tháng. Rồi dường như khi vừa phai lạt dần, nó quay trở lại dày vò tôi – một lời nhắc nhở thường trực của những chuyện đáng lẽ có thể xảy ra. Nếu như tôi thắng cuộc thi quốc gia ở Mỹ thì sao? Nếu tôi tham gia câu lạc bộ tennis Florida thì sao? Nếu tôi là thành viên của tổ chức phi chính phủ Hoa Kỳ? Nếu tôi vẫn ngồi trên chiếc xe buýt chở học sinh mỗi buổi sáng thì tôi có thấy quý hơn những thành tựu mình đã đạt được? 

Nhưng có một điều gì đó – mới đầu nó chưa được thấy và hoàn toàn bị bỏ qua – dần dần len vào trái tim và khối óc của tôi, gỡ đi những khúc mắc của những “nếu như” đó. Điều đó chính là đất nước Bulgaria. Tôi khám phá trở lại quê hương mình. Tôi ngồi hàng giờ trong thư viện để đọc về lịch sử Bulgaria trải qua hơn mười bốn thế kỷ. Tôi dành ra nhiều ngày để đọc sách và so sánh ký tự GlagoliticCyrillic. Tôi bỏ ra nhiều năm đi du lịch tới những miền xa hẻo lánh nhất của đất nước. Đó là trải nghiệm cho tôi mở mắt, và cũng với nó, cuối cùng tôi đã khám phá và chấp nhận mình là ai. 

Tôi không còn cảm thấy cần phải quyết định tôi thuộc về đâu. Tôi như là một cổ động viên ủng hộ cả hai đội bóng. (Nếu John Isner có thi đấu tennis với Grigor Dimitrov, chắc chắn tôi sẽ là cổ động viên nói trên). Bulgaria và Hoa Kỳ không hề bài trừ lẫn nhau. Thay vào đó, hai đất nước này bổ sung cho nhau trong tôi. Đó có thể là qua ứng dụng của tiếng Anh trong ngôn từ hàng ngày, hay là ăn pancake Mỹ với phô mai Bulgaria, hay vẫn còn lúng túng trong cách giao lưu bằng cử điệu. (Người Bulgaria chúng tôi nổi tiếng lẫy lừng với cái kiểu lắc đầu thì có nghĩa “đồng ý”, còn gật đầu lại có nghĩa là “không”).

Là một đứa bé lớn lên trên hai châu lục, cuộc đời tôi sẽ được xác định bởi câu hỏi “Điều gì…?”. Bulgaria và Hoa Kỳ đã cho tôi những gì? Tôi có thể đáp trả lại ra sao? Những gì trong tương lai đang chờ tôi? Lần này tôi sẽ không cần nhờ đến cỗ máy thời gian để có câu trả lời mà tôi đang tìm kiếm nữa.

Alexandra Todorova

Hometown: Gorna Oryahovitsa, Bulgaria

Ethnicity: White

Gender: Female

GPA: 6.0 out of 6.0

SAT: Reading 730, Math 760, Writing 800

Subject Tests Taken: Literature, World History

Extracurriculars: Tennis player, coordinator and volunteer in the Gorna Oryahovitsa Youth Parliament (non-governmental organization), class president and member of the student council, editor in chief of the high school newspaper

Awards: Living Rainforest Essay Competition finalist in Sustainability Debate, third place in Literary Essay Competition “Jews and Bulgarians—Two Nations, One Country, One Love,” first place in Bulgaria si ti! English competition, third place in English Language Olympiad organized by the Bulgarian Ministry of Education and Science, third place in Bilingual English/Russian competition organized by the Bulgarian Ministry of Education and Science Major: Social Anthropology

Chuyên đề bookmark

Tiểu luận Harvard

Cùng Tác Giả: Phan Hoàng My

Tiểu luận Harvard – Lauren Sierra

Phan Hoàng My (31/01/2021)

“Lần này thì con “chết” vì cái gì đây, Lauren?”. Đó là lời chào mỗi lần tôi bước chân vô văn phòng bác sĩ nhi khoa, mà tôi đến quá thường xuyên thật. Nếu có tấm thẻ ghi điểm thưởng cho mỗi lần đến văn phòng bác sĩ, chắc chắn…

Tiểu luận Harvard – Brian Yu

Phan Hoàng My (30/01/2021)

Mùa hè sau năm nhất đại học, ngồi trong phòng học cũ với cây bút lông xanh trong tay, tôi chợt nhận ra một điều mà đáng lẽ mình phải thấy rõ từ trước: tôi không biết làm thầy giáo. Nhờ tham gia thi hùng biện, tôi được chọn làm…

Tiểu luận Harvard – Cahleb Derry

Phan Hoàng My (25/01/2021)

Hai trăm lẻ hai chiếc xe Hot Wheels, mỗi chiếc chiều ngang hai inches chiều dài năm inches, được tô điểm bằng những ngọn lửa và cánh sau đuôi, xếp hàng nối đuôi nhau dọc theo cạnh tường trong phòng tôi. Mẹ lúc nào cũng hối tôi cất xe đi…

Chuyên Đề: Tiểu luận Harvard

Tiểu luận Harvard – Lauren Sierra

Phan Hoàng My (31/01/2021)

“Lần này thì con “chết” vì cái gì đây, Lauren?”. Đó là lời chào mỗi lần tôi bước chân vô văn phòng bác sĩ nhi khoa, mà tôi đến quá thường xuyên thật. Nếu có tấm thẻ ghi điểm thưởng cho mỗi lần đến văn phòng bác sĩ, chắc chắn…

Tiểu luận Harvard – Brian Yu

Phan Hoàng My (30/01/2021)

Mùa hè sau năm nhất đại học, ngồi trong phòng học cũ với cây bút lông xanh trong tay, tôi chợt nhận ra một điều mà đáng lẽ mình phải thấy rõ từ trước: tôi không biết làm thầy giáo. Nhờ tham gia thi hùng biện, tôi được chọn làm…

Tiểu luận Harvard – Cahleb Derry

Phan Hoàng My (25/01/2021)

Hai trăm lẻ hai chiếc xe Hot Wheels, mỗi chiếc chiều ngang hai inches chiều dài năm inches, được tô điểm bằng những ngọn lửa và cánh sau đuôi, xếp hàng nối đuôi nhau dọc theo cạnh tường trong phòng tôi. Mẹ lúc nào cũng hối tôi cất xe đi…

Tiểu luận Harvard – Matias Ferandel

Phan Hoàng My (12/01/2021)

“Chỗ này đi”, cha tôi nói, ra hiệu chỉ cái bàn lớn phía bên phải. Đó là một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo, chúng tôi chưa ăn uống gì, nhưng trước khi cầm tới menu hay chọn món ăn, cả hai đều bất giác với tay lấy cái hũ…

Tiểu luận Harvard – Nikolas Paladino

Phan Hoàng My (12/01/2021)

Tôi được học định nghĩa của từ ung thư hồi 14 tuổi. Khi đó tôi đang làm bài kiểm tra của môn sinh học, chương 7, thì thấy câu hỏi cuối cùng là “Ung thư là gì?”. Tôi đã trả lời “Ung thư là sự sinh trưởng bất thường không…

Tiểu luận Harvard – Erik Fliegauf

Phan Hoàng My (11/01/2021)

Ở Ấn Độ tôi không thấy nhiều cầu vồng. Chúng ẩn náu trong những cơn mưa gió mùa hay vì quá sợ hãi thời tiết nóng bức ngột ngạt. Tôi cũng vậy. Tôi lo sợ phải phơi bày cái nửa kia của mình trong một đất nước không ưa người…

Bài Ngẫu Nhiên

Hong Kong – bắt đầu chuỗi ngày u ám

Mạnh Kim (10/08/2020)

Ba ngày sau khi Bộ tài chính Hoa Kỳ áp đặt lệnh cấm vận đối với đặc khu trưởng Hong Kong Lâm Trịnh Nguyệt Nga (Carrie Lam) cùng 10 viên chức Hong Kong “vì thực hiện các chính sách đàn áp tự do và tiến trình dân chủ ở Hong…

220 năm kiến trúc Nhà trắng

Mạnh Kim (22/09/2020)

Tính đến ngày 30-10-2020, Nhà trắng đã có lịch sử tròn 220 năm. 20 năm trước, một chương trình lễ trang trọng đã diễn ra tại South Lawn, với màn trình diễn minh họa lại sự kiện John Adams trở thành tổng thống Mỹ đầu tiên dọn đến Nhà trắng…

Để không phải hối hận năm 30 tuổi khi nhìn lại sự nghiệp

Ngô Quỳnh Hương (22/09/2020)

Lại một mùa thi cử tuyển sinh sắp đi qua. Lại một thế hệ chuẩn bị ngồi vào ghế giảng đường tiếp tục mài đũng quần bốn năm sau 12 năm đằng đẵng. Mình là người luôn có nhiều suy nghĩ về rất nhiều thứ, nhưng không phải lúc nào…

Lời thú tội của một nhà báo hèn

Phạm Thanh Nghiên (12/08/2025)

Lời thưa: Tác giả của bức thư này là một phóng viên trẻ, làm việc cho một số cơ quan truyền thông quốc tế. Trong một lần Angie (tên đã được thay đổi) liên lạc để phỏng vấn, chúng tôi quen nhau. Cô quý mến những người “cầm bút bất…

Tôi và Hà Nội và Tokyo

Hoa Quỳnh Nguyễn (01/01/2026)

Mỗi lần trở về Hà Nội, tôi đều có cảm giác mình đang mắc kẹt giữa hai mép thời gian, không hẳn là chia tay cũng không đủ can đảm để ở lại. Tôi hạ cánh xuống Nội Bài vào một buổi sáng mưa phùn, giọng chị Bống vang lên…

Bố và tôi (2)

Vân Trình (14/09/2025)

III/Thời thơ ấu thần tiên Sau gần một năm quản chế tại địa phương bố tôi được “khuyến khích” đi kinh tế mới: Lạc Dương hay Prenn. Lo Lạc Dương không có đầy đủ trường lớp, bố mẹ tôi quyết định ở lại Đà Lạt, mẹ dạy học ở trường Trại Mát. Bố…