Bà già và những con búp bê vải

Có lần người ta thấy hình ảnh của bà trên một tờ báo, minh họa cho bài viết về những người bán hàng rong. Lần khác, người ta lại thấy bà trong loạt phóng sự ảnh về cuộc sống và con người Hà Nội. Bao giờ bà cũng ngồi ở chính cái góc phố ấy, già nua, bé nhỏ, xa cách, câm lặng với một mớ búp bê bằng vải sặc sỡ. Không ai biết bà bao nhiêu tuổi, tên là gì, sống ở đâu, gia đình, con cái còn hay mất. Người Hà Nội gọi bà bằng một cái tên chung chung nhưng lại rất cụ thể: bà già khâu búp bê!

Run rẩy và tỉ mẩn từng mũi kim trên những mảnh vải vụn đủ màu, bà già dường như không để ý gì đến cuộc sống chung quanh. Những con búp bê của bà được cắt từ những miếng xốp trắng và được mặc những chiếc áo váy do chính bà cắt, khâu. Trông chúng yếu đuối và tội nghiệp như chủ nhân của chúng. Điều lạ lùng không ai hiểu được là bà già khâu búp bê dường như không để tâm đến việc những món hàng của mình có bán được hay không. Thảng hoặc có người dừng xe cầm lên một con búp bê của bà ngắm nghía rồi lại bỏ xuống. Bà cũng không nài nỉ người ta mua. Có người lại dúi vào tay bà ít tiền và nhét con búp bê mềm oặt vào túi xách mà không cần ngắm nghía. Bà cũng không mảy may vui sướng.

Bà là một ẩn số đối với dân Hà Nội. Người ta đồn bà bị điên, người khác nói bà bị con cháu đối xử bạc bẽo, đuổi ra khỏi nhà… Bất chấp những lời thì thào, bà vẫn âm thầm tạo nên một thế giới riêng biệt quanh bà, một thế giới nào đó xa xưa lấp lánh những ánh sáng mà chỉ mình bà mới thấy. Có thể bà là hình ảnh của một cô bé con của mấy chục năm về trước thích tự khâu những con búp bê cho mình. Cũng có thể dơn thuần bà chỉ là một người bán hàng rong mất trí, một người bán hàng rong ấn tượng nhất trên phố phường Hà Nội.

Bây giờ ở chỗ bà vẫn ngồi có một đám xe ôm đang chầu chực chờ khách. Không còn chút dấu vết nào của bà già khâu búp bê, ngoại trừ một con búp bê èo uột trong cái hộp để đồ lưu niệm của tôi. Bà già ấy đi đâu, ra sao rồi nhỉ? Câu hỏi ấy cứ đeo đẳng tôi như ý nghĩ về thân phận một con người.

Chuyên đề bookmark

Tản mạn

Cùng Tác Giả: Lưu Hương

Nỗi vô thường và sự hiện hữu

Lưu Hương (28/09/2020)

Nhiều năm trước, tôi đã phải trải qua cảm giác đối diện với cái chết khi kết quả xét nghiệm của bác sĩ kết luận: U Lympho non Hodking. May mắn là sau đó, các kết quả xét nghiệm ở các bệnh viện khác cho thấy đó chỉ là sự…

Linh hồn và ký ức phố

Lưu Hương (10/09/2020)

1…    Cậu bạn người Sài Gòn của tôi cảm thấy thất vọng ngay lần đầu tiên đến Hà Nội. Bạn nói, “nếu không có cậu, tớ có lẽ sẽ chẳng còn lý do gì để quay trở lại thành phố này”. Bạn tôi mới chỉ chạm mặt Hà Nội,…

Viết – một sự song hành cùng cuộc đời

Lưu Hương (17/08/2020)

Nhiều năm trước, khi mình bị bác sĩ chẩn đoán sai, kết luận rằng mình bị trọng bệnh, mình đã rơi vào hố thẳm tuyệt vọng. Cái trạng thái đó mỗi lần nhớ lại vẫn thấy vô cùng sợ hãi. Một đêm khuya, bạn gọi cho mình, trò chuyện trấn…

Chuyên Đề: Tản mạn

You Needed Me – Vì anh cần có em

Tidoo Nguyễn (27/11/2025)

Ca khúc “You needed me” giống như đốm lửa hồng nhen nhóm giữa trời đông lạnh giá, truyền hơi ấm đến trái tim của người từng trải qua tổn thương tinh thần trước sự biến động trong đời. Câu chuyện ẩn trong ca khúc có ý nghĩa tích cực vì…

Mùa ‘đông’ Sài Gòn nhớ đến ‘đông’ quê

Tidoo Nguyễn (18/11/2025)

Miền Nam chỉ có hai mùa nắng mưa nhưng cũng có một khoảng thời gian ngắn ngủi mà người miền Nam gọi là hơi hướng của mùa đông từ giữa Tháng Mười Một cho đến Tháng Mười Hai hàng năm. Thời tiết lúc này mát hơn so với các tháng…

Tiền nhiều để làm gì?

TheNewViet (14/11/2025)

Sự “vĩ đại” của một tài sản đôi khi rất nhỏ bé nếu ông chủ tầm thường của nó không biết thẹn khi nghe người ta hỏi “làm tỷ phú để chi vậy?”

‘Yesterday Once More’ của ngày hôm qua chợt trở về

Tidoo Nguyễn (03/11/2025)

Trên con đường đời chắc hẳn chúng ta từng nhận được lời khuyên “Hãy sống cho hiện tại. Đừng bận tâm về quá khứ. Đừng mơ tưởng đến tương lai”. Tuy nhiên, quan điểm này gây chút lấn cấn. Hiện tại của con người được xây dựng lên từ nền…

Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng

Tuấn Khanh (31/10/2025)

Lời Giới Thiệu cho “Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng” của Hòa Thượng Thích Phước An, nhân lần tái bản thứ nhất (10/2025)

Bài Ngẫu Nhiên

Hàn Quốc và “quyền lực mềm” từ K-Pop

Đoan Thư (07/07/2020)

Từng lần đầu tiên trình diễn trên sóng trực tiếp của chương trình American Music Awards tại Los Angeles (ngày 19-11-2017); từng ra mắt khán giả Mỹ trong chương trình Billboard Music Awards tại Las Vegas và giành giải “Top Social Artist”, vượt qua các đối thủ sừng sỏ có mặt…

Việt Nam làm gì trước cuộc so găng Mỹ-Trung?

Nguyễn Anh Tuấn (23/08/2020)

Không giống như sự nổi lên của Nhật Bản thập niên 1970-1980 cuối cùng đã biến nước này thành một hội viên được đón chào của câu lạc bộ phương Tây, sự trỗi dậy của Trung Quốc mang dáng dấp của Nga Sô sau Thế Chiến II ở chỗ họ…

Nền cộng hòa La Mã tan rã vì bàn tay của chế độ gia trưởng

TheNewViet (27/11/2025)

Câu chuyện về sự cáo chung của nền cộng hòa La Mã từ lâu được kể lại với những yếu tố quen thuộc: bộ máy nhà nước rối loạn, chủ nghĩa vị kỷ trong chính trị, và sự sụp đổ của các thiết chế hiến định. Những nhân vật như…

220 năm kiến trúc Nhà trắng

Mạnh Kim (22/09/2020)

Tính đến ngày 30-10-2020, Nhà trắng đã có lịch sử tròn 220 năm. 20 năm trước, một chương trình lễ trang trọng đã diễn ra tại South Lawn, với màn trình diễn minh họa lại sự kiện John Adams trở thành tổng thống Mỹ đầu tiên dọn đến Nhà trắng…

Tiền nhiều để làm gì?

TheNewViet (14/11/2025)

Sự “vĩ đại” của một tài sản đôi khi rất nhỏ bé nếu ông chủ tầm thường của nó không biết thẹn khi nghe người ta hỏi “làm tỷ phú để chi vậy?”

Nói thêm về ‘vụ án chính trị’ Trấn Thành (*)

Thái Hạo (09/09/2025)

Khác biệt không có nghĩa là lệch pha, đoàn kết không có nghĩa là bầy đàn. Chỉ có trong sự tôn trọng cá nhân, thì một cộng đồng mới có thể tự nguyện gắn kết lành mạnh, tạo nên sức mạnh đa dạng…