Tiểu luận Harvard – Leah Marsh

Thị trấn tôi ở, thường thường bậc trung trên hầu hết lãnh vực, nên ít khi nào được nhắc đến trên các phương tiện truyền thông. Nhưng một khi đã được lên sóng là lên ra trò: như lần gần đây nhất chúng tôi được lên TV là có gã kia lái chiếc xe ủi đất bang thẳng vào nguyên một dãy nhà trong xóm. Nhưng có lẽ đáng kể hơn, ở một ý nghĩa sâu xa hơn cơn thịnh nộ của chiếc xe ủi, là công trình hồi phục lại dòng sông Elwha. Với việc di dời cái đập gần hai trăm năm tuổi trên sông, chúng tôi làm được một số việc hay, trong đó có việc tạo điều kiện cho đàn cá hồi luân chuyển theo bản năng để trở về nơi chúng sinh ra.

Trong một vài khía cạnh, đàn cá hồi chính là những người thầy của tôi. Tôi đã đi du lịch khá nhiều. Tôi yêu cái cảm giác khi sắp bắt đầu một cuộc phiêu lưu, tôi cũng yêu cái cảm giác khi đang ở trong cuộc hành trình, nhưng có một cảm xúc không thể so sánh được với hai cảm giác trên, là khi tôi trở về lại nơi bắt đầu. Nó có một chút buồn buồn vì cuộc phiêu lưu đã chấm dứt, nhưng đồng thời nó lại cho tôi một cảm giác trọn vẹn và mãn nguyện: tôi đã về nhà. Nhà của tôi đây không chỉ là căn nhà nơi tôi đang sống. Nhà của tôi là bán đảo Olympic này, nơi tôi thương mến hơn bất cứ nơi nào trên Trái đất, với những rặng núi hiểm trở, những khu rừng già, và những bãi biển đá lô xô.

Mà có lẽ chắc tôi cũng thiên vị. Dầu gì thì cha tôi cũng là nhân viên lâm nghiệp của công viên quốc gia Olympic. Tuy vậy tôi thích thấy mình là người may mắn hơn: tôi may mắn được sinh sống nơi đây, may mắn có một người cha dạy bảo tôi biết trân trọng những sự kỳ thú của thiên nhiên xung quanh mình. Lâu lắm rồi tôi không còn nhớ nổi (mặc dù có hình ảnh làm bằng chứng), cha và mẹ cõng tôi trong chiếc địu em bé trong những lần gia đình đi dã ngoại. Rồi tôi lớn hơn chút và có thể tự đi được trên hai chân của mình.

Dẫm đôi ủng có hình con ếch vô bùn lầy là một trò tôi rất khoái, nhưng những hiện tượng của thiên nhiên chung quanh mới luôn cho tôi những yếu tố bất ngờ (ngay cả khi tôi hết mang vừa đôi ủng có hình con ếch): cánh rừng Hoh thông già oai nghi với những mảng rêu phủ ngang; sự tan đàn xẻ nghé của mẹ con cá voi trên bãi biển First Beach một mùa hè kia khi chúng đang bơi lên Alaska; nét đẹp mờ ảo lung linh của hiện tượng phát quang sinh học ở vịnh Freshwater; hay chỉ là một con sơn dương cách xa tôi vài mét, nhìn chăm chăm khi tôi đi quanh qua khúc cua trên con đường mòn Hurricane Ridge.

Đúng vậy. Rõ ràng là tôi quá may mắn được sống trong một nơi tuyệt vời. Nội trong bán đảo Olympia này thôi cũng đủ chỗ cho tôi khám phá đến suốt đời. Nhưng tôi vẫn khát khao đi du lịch. Cả một thế giới rộng mở ngoài kia, sao tôi lại dừng chân ở một góc nhỏ này? Như đàn cá hồi, tôi sẽ đi đến những miền thật xa (hay như đàn cá, là biển cả bao la). Tuy rằng chúng ta chưa hiểu được những cơ cấu nào làm cá hồi có thể trở về chính xác nơi được sinh ra, nhưng tôi thì biết chắc chắn một điều, rằng dẫu cho cuộc đời có đưa tôi đi đến đâu, dẫu cho tôi có dừng chân nơi nào, thì cái bán đảo Olympic này mãi vẫn là quê hương của tôi.

Leah Marsh

Port Angeles, Washington, USA

Ethnicity: White

Gender: Female

GPA: 4.0 out of 4.0

SAT: Reading 760, Math 800, Writing 780

Subject Tests Taken: Biology E/M, Spanish

Extracurriculars: Chamber orchestra concertmaster; Key Club president; National Honor Society copresident

Awards: National Merit finalist

Major: Molecular and Cellular Biology

Chuyên đề bookmark

Tiểu luận Harvard

Cùng Tác Giả: Phan Hoàng My

Tiểu luận Harvard – Lauren Sierra

Phan Hoàng My (31/01/2021)

“Lần này thì con “chết” vì cái gì đây, Lauren?”. Đó là lời chào mỗi lần tôi bước chân vô văn phòng bác sĩ nhi khoa, mà tôi đến quá thường xuyên thật. Nếu có tấm thẻ ghi điểm thưởng cho mỗi lần đến văn phòng bác sĩ, chắc chắn…

Tiểu luận Harvard – Brian Yu

Phan Hoàng My (30/01/2021)

Mùa hè sau năm nhất đại học, ngồi trong phòng học cũ với cây bút lông xanh trong tay, tôi chợt nhận ra một điều mà đáng lẽ mình phải thấy rõ từ trước: tôi không biết làm thầy giáo. Nhờ tham gia thi hùng biện, tôi được chọn làm…

Tiểu luận Harvard – Cahleb Derry

Phan Hoàng My (25/01/2021)

Hai trăm lẻ hai chiếc xe Hot Wheels, mỗi chiếc chiều ngang hai inches chiều dài năm inches, được tô điểm bằng những ngọn lửa và cánh sau đuôi, xếp hàng nối đuôi nhau dọc theo cạnh tường trong phòng tôi. Mẹ lúc nào cũng hối tôi cất xe đi…

Chuyên Đề: Tiểu luận Harvard

Tiểu luận Harvard – Lauren Sierra

Phan Hoàng My (31/01/2021)

“Lần này thì con “chết” vì cái gì đây, Lauren?”. Đó là lời chào mỗi lần tôi bước chân vô văn phòng bác sĩ nhi khoa, mà tôi đến quá thường xuyên thật. Nếu có tấm thẻ ghi điểm thưởng cho mỗi lần đến văn phòng bác sĩ, chắc chắn…

Tiểu luận Harvard – Brian Yu

Phan Hoàng My (30/01/2021)

Mùa hè sau năm nhất đại học, ngồi trong phòng học cũ với cây bút lông xanh trong tay, tôi chợt nhận ra một điều mà đáng lẽ mình phải thấy rõ từ trước: tôi không biết làm thầy giáo. Nhờ tham gia thi hùng biện, tôi được chọn làm…

Tiểu luận Harvard – Cahleb Derry

Phan Hoàng My (25/01/2021)

Hai trăm lẻ hai chiếc xe Hot Wheels, mỗi chiếc chiều ngang hai inches chiều dài năm inches, được tô điểm bằng những ngọn lửa và cánh sau đuôi, xếp hàng nối đuôi nhau dọc theo cạnh tường trong phòng tôi. Mẹ lúc nào cũng hối tôi cất xe đi…

Tiểu luận Harvard – Alexandra Todorova

Phan Hoàng My (18/01/2021)

Là một đứa bé lớn lên trên hai châu lục, cuộc đời tôi luôn được xác định bởi câu hỏi “Nếu như….?”. Nếu như tôi được sinh ra ở Mỹ thì sao? Nếu cha mẹ tôi không có được tấm thẻ xanh thì sao? Nếu chúng tôi cứ sống ở…

Tiểu luận Harvard – Matias Ferandel

Phan Hoàng My (12/01/2021)

“Chỗ này đi”, cha tôi nói, ra hiệu chỉ cái bàn lớn phía bên phải. Đó là một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo, chúng tôi chưa ăn uống gì, nhưng trước khi cầm tới menu hay chọn món ăn, cả hai đều bất giác với tay lấy cái hũ…

Tiểu luận Harvard – Nikolas Paladino

Phan Hoàng My (12/01/2021)

Tôi được học định nghĩa của từ ung thư hồi 14 tuổi. Khi đó tôi đang làm bài kiểm tra của môn sinh học, chương 7, thì thấy câu hỏi cuối cùng là “Ung thư là gì?”. Tôi đã trả lời “Ung thư là sự sinh trưởng bất thường không…

Bài Ngẫu Nhiên

“Nghề” nuôi con

Lương Tạ (29/08/2020)

Có những bạn mới quen, hỏi tôi làm nghề gì. Tôi chìa cho họ tấm danh thiếp – trên đó có chữ “Bố”. Đây là một nghề rất lạ. Vì cho dù không được trả lương, khổ cực, tốn tâm trí, thời gian, và tinh thần, nhưng tôi vẫn đâm…

An ninh quốc gia và trò ‘bắt cá hai tay’

Mạnh Kim (10/06/2024)

Trong chuyến công du Budapest cuối Tháng Hai 2024, Bộ trưởng Công an Trung Quốc, Vương Tiểu Hồng (Wang Xiaohong), đã gặp trực tiếp Thủ tướng Hungary Viktor Orban để thiết lập một thỏa thuận an ninh song phương mới. Trung Quốc và Hungary nhất trí hợp tác về thực…

Bà già và những con búp bê vải

Lưu Hương (13/08/2020)

Có lần người ta thấy hình ảnh của bà trên một tờ báo, minh họa cho bài viết về những người bán hàng rong. Lần khác, người ta lại thấy bà trong loạt phóng sự ảnh về cuộc sống và con người Hà Nội. Bao giờ bà cũng ngồi ở…

Tôi và Hà Nội và Tokyo

Hoa Quỳnh Nguyễn (01/01/2026)

Mỗi lần trở về Hà Nội, tôi đều có cảm giác mình đang mắc kẹt giữa hai mép thời gian, không hẳn là chia tay cũng không đủ can đảm để ở lại. Tôi hạ cánh xuống Nội Bài vào một buổi sáng mưa phùn, giọng chị Bống vang lên…

Ca Khúc Nào Hay Nhất Mọi Thời?

Mạnh Kim (07/07/2020)

Ca khúc của một thời ở đây không là ca khúc gắn liền với kỷ niệm cá nhân (hoàn toàn mang tính riêng tư) mà là những ca khúc từng tồn tại trong quãng thời gian nhất định với sự chấp nhận của số đông. Khó có thể định nghĩa…