Lòng dân rẻ hơn… lòng gà!

Lòng dân nhưng… ý Đảng!

Trong status Facebook ngày 24 Tháng Tư 2024, một nhân vật “có số má” trên mạng viết (nguyên văn):

CHIẾN DỊCH QUÉT SẠCH NHÀ?

Gã nhắn tin cho một nhân vật rất gần gũi cung đình:

“Chính trường biến động. Dân mong cung đình sạch sẽ một lòng lo cho Dân.”

Nhân vật đó rất kiệm lời, nhắn lại:

-Chiến dịch quét sạch nhà. Tìm chủ giữ nhà của Tổ tiên cho xứng mặt! Nhà ấy bởi của muôn Dân! Không có nhiệm kỳ, không cần quy hoạch!

Vạn đại là Dân! Còn Dân còn nước! Dân làm nên Nước!

Gã đáp:

-Quy trình duy nhất đúng: Lòng Dân.

_________  

Phản hồi với status này không chỉ là hơn 400 ý kiến thả mặt cười mà còn là hàng trăm bình luận. Tuyệt nhiên không có bình luận nào mang tính tích cực. Dưới đây là một vài:

-Còn có thể chọn lọc ra người tử tế sao…?!

-Nhà toàn đống phân, giòi bọ thì quét sạch kiểu gì?

-Nhưng ai đứng ra chọn, và chọn từ đâu?

-Cung đình nói lời hoa mỹ cho vui tai. Điều đúng nhất là trả cung đình lại cho thời phong kiến, để bây giờ dân có quyền tự chọn người đại diện có nhiệm kỳ, và công nhận chủ nghĩa cơm sườn là chủ nghĩa tào lao lạc hậu. Nhà có nền có tường có nóc còn quét được chớ sống trên đống rác làm sao mà quét!

-Cho tự ứng cử và toàn dân bầu phổ thông đầu phiếu sẽ tìm ra người thôi chứ không khó khăn gì.

-Tôi không tin Việt Nam có thể làm được việc tìm người tận hiếu với dân để dân tin dân quý, với cơ chế này giữ mãi “Độc đảng” khó đấy vì từ trước tới giờ nước mình có dời bỏ được cái đảng ấy đâu. Ở các nước tư bản giãy chết họ có bao nhiêu đảng giám sát nhau, đối trọng nhau cho nên nước họ không có tham nhũng. Anh làm sai tự anh từ chức và lãnh đạo sợ dân và dân sợ pháp luật!

-Nhìn mọi chuyện nâng lên đặt xuống, bắt, hạ bệ và cả tống vào tù những kẻ đang cầm quyền, nghiễm ra thì cũng như trong một gia đình lục đục. Cãi cọ chia phần, đập phá tẩn nhau… rồi đâu lại vào đấy. Chỉ khi bị cháy sập nhà mới hết, mới thôi.

-Ngôi nhà không móng sắp sụp đổ chớ có sửa để tốn tiền gấp 10 rồi lại sụp đổ bất cứ lúc nào. Cái bàn bốn chân có vài cái gãy thì phá bàn đi, đóng cái mới có kèm thuốc bảo vệ chống mối mọt. Đất nước mới 13 tháng thay hai chủ tịch nước, bốn ủy viên Bộ Chính trị mất chức. 20 Ủy viên Bộ chính trị trung ương bị bắt và đi tù. Ủy viên Bộ chính trị thứ 5 sắp rụng, số phận thế nào chưa rõ. Còn chính phủ thì hai Phó Thủ tướng mất chức, một người chết. Cả ban thường trực tỉnh Vĩnh Phúc bị bắt… Muốn trong sạch trước tiên giải tán Ban chấp hành trung ương, đại hội lại, giải tán Quốc hội, bầu cử lại, thành lập chính phủ mới cùng nhiều người tài dẫn dắt đất nước!

-CÁI NHÀ ấy không đại diện cho nhân dân, không phải do dân bầu thì ai xuống, ai lên cũng vẫn vậy thôi. Còn duy trì Điều 4, và không thực hiện Điều 25 đã có trong Hiến pháp thì CÁI NHÀ ấy không phải là của dân, mà là của những nhóm lợi ích độc tài toàn trị.

-Dân là gì mí họ đâu… nói cho có qua chuyện thôi… đâu lại vào đấy… nếu chừng nào không được dân bầu như các nước dân chủ thì dân chỉ là dân đen…

-Còn độc tài thì cung đình là của lũ cai trị, không bao giờ là lãnh đạo, không bao giờ là chính khách, tất cả là những kẻ cai trị độc đoán. Thay và thế, cũng chỉ là thay thằng lưu manh bởi một thằng khốn nạn. Dân vẫn là tầng lớp bị bóp cổ mỗi ngày.

-Chiến dịch quét sạch nầy không do người dân tiến hành, không đại diện cho dân, cho nên chỉ luẩn quẩn thay ngôi đổi chủ trong giới chức Đảng. Cách hạ bệ nhau sẽ gây ra oán thù kéo dài trong các phe nhóm… Dân Việt còn khổ chừng nào không được tự do chọn người lãnh đạo đất nước.

-Phải trả cho Dân quyền chọn mới là chính quyền của Dân!

-Vậy là Dân được chọn người lãnh đạo à?

-Đã là “cung đình” lại còn đòi “dân chủ”?

-Trong lịch sử phát triển của nhân loại trên thế giới, có nhiều cuộc cách mạng, nhiều cuộc chiến tranh để cướp chính quyền, thay đổi chế độ. Nhưng có lẽ chỉ có chế độ chuyên chính vô sản là thành công nhất, cướp triệt để nhất và bảo vệ thành quả cướp được lâu nhất.

-Cung đình đầy rác rưởi và gian trá, lấy đâu ra chỗ cho dân. Phong kiến phong kiến hẳn, còn hơn nhiều cái thứ nửa dơi nửa chuột…

……………..

Tất cả cho thấy người dân đã chán cái “chủ nghĩa cơm sườn” (nói láy của “chủ nghĩa cộng sản”) như thế nào; và người dân bất mãn chế độ “nửa dơi nửa chuột” đang cai trị đất nước như thế nào.

Lòng dân – một khái niệm thiêng liêng với những giá trị gắn liền với sinh mệnh tổ quốc và sự thăng trầm của một quốc gia – bây giờ đã mất giá đến mức nó trở thành thứ để người ta mỉa mai cười cợt. Nói lòng dân rẻ hơn… lòng gà là còn nhẹ. Lòng dân trong bối cảnh đất nước Việt Nam ngày nay chẳng còn chút giá trị nào. Trong lịch sử thể chế cai trị của đảng cộng sản Việt Nam, tương tự Trung Quốc hay Bắc Hàn, chưa bao giờ có chỗ cho lòng dân, dù “lòng dân” luôn được lôi ra làm bình phong cho những phát ngôn mị dân. Còn nữa, “lòng dân” còn luôn được đi kèm với “ý Đảng”! Ngay cả khái niệm “lòng dân” cũng bị bóp méo cho vừa với cái khuôn chính trị. Trong bài “Xây dựng và phát huy mạnh mẽ ‘thế trận lòng dân’ trong nền quốc phòng toàn dân” trên Tạp chí Cộng Sản, tác giả Nguyễn Hữu Tuấn (thượng tá, khoa Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam, Học viện chính trị quân sự” viết:

“Xây dựng ‘thế trận lòng dân’ là quá trình phát huy lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, ý chí, niềm tin, quyết tâm của toàn dân tộc, tạo thành nền tảng chính trị – tinh thần vững chắc để huy động sức mạnh tổng hợp của cả dân tộc trong quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước. Do đó, để phát huy mạnh mẽ ‘thế trận lòng dân’, thì việc đẩy mạnh xây dựng Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng, đạo đức, tổ chức và cán bộ có vai trò quan trọng, để Đảng ta thực sự ‘là đạo đức, là văn minh’ xứng đáng với niềm tin của nhân dân…”

Làm thế quái nào mà “Đảng ta” có thể “là đạo đức, là văn minh” được?! “Đảng ta” chẳng bao giờ có thể là đại diện của đất nước hay của lòng dân. Xét ở một góc độ, bộ máy tuyên truyền của chế độ dường như đang chứng kiến rõ rệt sự thất bại thảm hại. Chưa bao giờ bằng lúc này người dân và lòng dân lại khao khát môi trường chính trị dân chủ và sự thay đổi thể chế cai trị bằng lúc này.

Người dân không hề muốn “Tìm chủ giữ nhà của Tổ tiên cho xứng mặt!” – như một cách nói mà chỉ khiến thiên hạ thả mặt cười. Đó chỉ là cách nói lấp liếm của thứ ngôn ngữ mị dân quen thuộc mà hệ thống tuyên truyền cộng sản sử dụng thành thục, với ẩn ý rằng ngôi nhà chỉ cần thay chủ, rằng đảng chỉ cần “minh quân”, rằng hệ thống cai trị chỉ cần sửa lại “lỗi cơ chế”. Chỉ trẻ con mới có thể bị lừa tin rằng mọi việc sẽ ổn nếu ngôi nhà chỉ cần thay chủ. Ông chủ mới nào có “tài thánh” để sửa lại ngôi nhà mục nát ấy? Điều cần bây giờ là đập nát cái ngôi nhà ấy, đập nát luôn cả cái móng cũ, để xây lại một ngôi nhà mới hoàn toàn, chứ không phải trấn an và vỗ về thiên hạ về việc “tìm chủ giữ nhà”!

Chuyên đề bookmark

Chuyện gì ở Việt Nam?

Ghi chú circle info

Bài đã đăng trên Người Việt với bút danh Trúc Phương

Cùng Tác Giả: Mạnh Kim

Không ai cứu luật sư ngoài cách luật sư tự cứu mình

Đặng Đình Mạnh (22/04/2026)

Không có luật sư nào ứng cử vào Quốc hội được trúng cử. Điều đó không phải là sự ngẫu nhiên, càng không phải từ lá phiếu khước từ của cử tri, mà nó là một chủ trương. Vì lẽ, ai cũng biết rõ rằng không có bầu cử tự…

Một chuyện chưa kể

Phan Thúy Hà (17/04/2026)

Hôm trước cháu gái của học giả Hoàng Xuân Hãn từ Pháp về, vừa là thăm họ hàng vừa là tìm hiểu thêm về những chuyện xảy ra với gia đình ông trước đây. Chị có gặp tôi. Tôi thì không biết gì về gia đình ông. Dạo tìm hiểu…

Phim “The General”, như tiếng thét uất nghẹn từ bên trong

Đặng Đình Mạnh (12/04/2026)

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ). Cuốn phim đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc…

Trần Hoàng Giang – 15 năm tù đày và hành trình sau song sắt

Phạm Thanh Nghiên (18/03/2026)

Hơn mười năm trước, công chúng gần như chưa từng biết đến 38 tù nhân chính trị trong nhóm Việt Nam Tự Do, cho đến khi hai anh em ông Huỳnh Anh Tú và Huỳnh Anh Trí mãn hạn sau 14 năm lưu đày. Sau khi em trai qua đời,…

Lại lừa được nước Mỹ rồi!

Phạm Thanh Nghiên (09/02/2026)

Chỉ vài giờ sau khi Project88 (The 88 Project) công bố loạt tài liệu tối mật mang tên “Kế hoạch xâm lược thứ hai của Mỹ”, kèm theo bản phân tích dài hơn 100 trang, nhiều hãng thông tấn lớn đã có bài bình luận. Nhưng đến lúc này, có…

Bài Ngẫu Nhiên

Tưởng niệm một con người chính trực

Lê Nguyễn (01/11/2025)

Sau hơn 60 năm ngày mất của một con người chính trực mang tên Ngô Đình Diệm, người dân miền Nam không bao giờ quên chín năm ngắn ngủi dưới chính thể Đệ nhất Cộng hòa mà đời sống kinh tế luôn vững vàng, ổn định. Đặc biệt hơn cả,…

Dương Thiệu Tước và “Ngọc lan”

Huỳnh Duy Lộc (04/11/2020)

Kỷ niệm 25 năm ngày mất của nhạc sĩ Dương Thiệu Tước (1995-2020) Dương Thiệu Tước sinh ngày 15 tháng 5 năm 1915 ở làng Vân Đình tỉnh Hà Đông, là cháu nội nhà thơ Dương Khuê và gọi nhà thơ, nhà giáo Dương Lâm là ông chú. Nữ ca…

Con ơi, con đang làm gì?

Tâm Hải (08/09/2020)

Dù không đi khám bác sĩ để có kết luận bị bệnh gì, tôi vẫn biết rõ mình bị suy nhược lâu ngày, nhưng cố gắng khuất lấp để vượt qua, để lại trong lòng hố thẳm, cho đến một lúc, nhân trên một chuyến xe đóng cửa bịt bùng…

Dạy khỉ leo cây

Hoàng Tuấn Công (25/08/2020)

“Từ điển thành ngữ – tục ngữ Việt Hán” (Nguyễn Văn Khang – NXB Văn hoá Sài Gòn -2008) so sánh cặp Việt Hán “dạy khỉ leo cây 成人之惡” Theo đây, Nguyễn Văn Khang cho rằng “dạy khỉ leo cây” trong tiếng Việt, đồng nghĩa với “成人之惡” (thành nhân chi…

Ocean Vuong

TheNewViet (19/05/2024)

So với vài tên tuổi gốc Việt khác nổi tiếng trên văn đàn Mỹ, Ocean Vuong nhẹ nhàng hơn, khiêm tốn hơn, không tỏ ra lên gân và thích “gồng”.

Thế giới âm nhạc thế kỷ 20 (Bài 9)

Đoan Thư (21/09/2020)

Bài 9: Sự ra đời của compact disc và những xu hướng chính của thập niên 1990 Sự ra đời của compact disc (CD) đã tạo ra một bộ mặt mới cho ngành công nghiệp âm nhạc trong thập niên 1990. Năm 1985, 16,4 triệu CD bán ra khắp thế…