Trần Hoàng Giang – 15 năm tù đày và hành trình sau song sắt

Trần Hoàng Giang (Ảnh: Phạm Thanh Nghiên)

Hơn mười năm trước, công chúng gần như chưa từng biết đến 38 tù nhân chính trị trong nhóm Việt Nam Tự Do, cho đến khi hai anh em ông Huỳnh Anh Tú và Huỳnh Anh Trí mãn hạn sau 14 năm lưu đày. Sau khi em trai qua đời, ông Tú cùng vợ mình – cựu TNLT Phạm Thanh Nghiên, đã ghi chép lại và giới thiệu ra công luận câu chuyện của nhiều người tù khác.

Hôm nay, xin cùng lắng nghe câu chuyện về Trần Hoàng Giang – người trải qua 15 năm tù đày và hành trình sau song sắt, với những ước mơ về tự do vẫn chưa trọn – qua lời kể của Phạm Thanh Nghiên.

Vậy là đã 12 năm, từ tháng 9/2014, hôm nay tôi mới lại có dịp nói chuyện với Trần Hoàng Giang. Khi ấy tôi đang bị quản chế ở Hải Phòng, còn Giang vừa ra tù và ở tạm nhà trọ của anh Huỳnh Anh Tú trong khu Vườn Rau Lộc Hưng (Tân Bình, Sài Gòn).

Không biết anh Tú giới thiệu thế nào mà Giang cứ tưởng tôi là đàn ông, nên gọi tôi bằng “anh”.

Lần này, để tạo không khí thân thiện, tôi nhắc:

-Hôm nay đừng gọi chị bằng “anh” nữa nhé.

Giang cười khì:

-Lúc đó em vừa ra tù, chưa quen điện thoại. Mười mấy năm chỉ tiếp xúc với đàn ông, có nghe tiếng phụ nữ bao giờ đâu nên mới nhầm. Giờ cho tiền em cũng không dám nhầm nữa.

Viết đến đây, tôi phải cảm ơn anh Huỳnh Anh Tú. Nhờ anh, tôi biết thêm nhiều tù nhân miền Nam, từ trí thức đến bình dân, từ bậc lừng danh đến người lặng lẽ. Ba mươi tám tù nhân chính trị trong tổ chức Việt Nam Tự Do, cùng vụ án với Giang và anh Tú, là những người lặng lẽ như thế.

Mỗi câu chuyện của họ, dù chưa được kể hết, đều là những bi kịch đáng để nghe, và khâm phục. Bài viết này chỉ là phần thêm thắt cho những gì tôi đã viết về Trần Hoàng Giang 12 năm về trước, không đủ để khắc họa chân dung một người tù. Còn bao nhiêu bạn tù của Giang, của anh Tú mãi mãi không được biết đến, hoặc chỉ là một cái tên được ghi trong hồ sơ vụ án.

Trần Hoàng Giang sinh năm 1980 tại xã Vĩnh Phước, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Sau năm 1975, gia đình anh lâm vào cảnh khốn khó, phải lưu lạc sang Campuchia rồi Thái Lan. Chính những năm tháng chứng kiến cuộc sống bế tắc của người Việt tha hương đã khiến Giang sớm nuôi ý định phải làm một điều gì đó để thay đổi thực tại.

Giang bị bắt ngày 28/2/2000 tại Sài Gòn khi đang rải truyền đơn kêu gọi người dân Miền Nam đứng lên chống lại chế độ độc tài, khôi phục nền tự do, dân chủ. Đầu năm 2001, Trần Hoàng Giang bị đưa ra tòa tại Sài Gòn cùng với 37 người khác. Giang bị kết án 15 năm tù giam với hai tội danh cáo buộc “Khủng bố” (Điều 84) và “Tuyên truyền chống Nhà nước” (Điều 88-BLHS năm 1999).

Trần Hoàng Giang vào tù năm 19 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người để thực hiện ước mơ cao quý mà đến bây giờ đã ở tuổi ngoại tứ tuần, vẫn chưa thành hiện thực. Từ những ngày đầu bước chân vào tù cho đến khi mãn án, Giang vẫn giữ nguyên sự cứng cỏi, can trường. Anh Tú kể, để đáp trả thói hách dịch, ngược đãi tù nhân của cai tù, Trần Hoàng Giang đã từ chối lao động. Khi bị cai tù đe dọa, uy hiếp, Giang thách thức: “Muốn cùm thì cùm, muốn giết thì giết. Tùy!”

Tất nhiên, cai tù không bỏ lỡ cơ hội để Giang được nếm trải cảm giác dở sống dở chết trong buồng kỷ luật. Khi đó, anh mới 24 tuổi, đang ở năm thứ 4 của chặng đường tù. Tháng 6/2006, Giang lại bị đưa đi “cùm nóng” vì hô “Đả đảo cộng sản!”

Giang tâm sự:

-Anh em tù hình sự sợ, chấp nhận để chúng nó hành hạ. Mình là tù chính trị thì phải dám lên tiếng bênh vực họ.

Đòi quyền cho mình đã là có tội, bênh vực người khác còn nặng tội hơn.

Giang nhớ lại:

-Nó không dùng cùm chữ U đâu, em được “ưu ái” cùm chữ V đấy chị. Anh Huỳnh Anh Trí chết cũng vì cái cùm chữ V ấy đấy.

Vì muốn Giang vu vạ cho các linh mục dòng Đồng Công, nên bảy ngày đầu cai tù chỉ cùm một chân Giang bằng chiếc cùm chữ U. Chỉ cần Giang chịu ký tên vào văn bản được cai tù soạn sẵn, đổ tội cho các cha dòng Đồng Công xúi giục làm loạn, anh sẽ được xả cùm. Không những không hỏa hiệp, Trần Hoàng Giang còn đạp cửa buồng biệt giam, tố cáo cai tù hại người. Hành động khí khái ấy đã khiến Giang được “nâng cấp” lên cùm cả hai chân bằng cùm chữ V – một trong những hình phạt đáng sợ nhất đối với người tù.

Đây là loại cùm buộc người bị khóa phải cựa quậy để thoát khỏi cảm giác bứt rứt, ngột ngạt. Nhưng mỗi lần cử động, những cạnh kim loại lạnh ngắt lại cứa đứt thịt da, rách chân, tóe máu người tù. Đôi khi, thứ dụng cụ gớm ghiếc ấy còn được “khuyến mãi” thêm cả máu và thịt của những người nhiễm HIV trước đó, như một “bản án phụ” để hoàn tất cái quy trình giết người man rợ mà Huỳnh Anh Trí là một trong những nạn nhân điển hình. Trí qua đời chỉ sáu tháng sau khi mãn hạn 14 năm tù, để lại một câu chuyện đau thương về thân phận của những con người vô danh đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Trần Hoàng Giang bị biệt giam trong buồng kỷ luật gần hai năm ròng rã, trong đó có khoảng một năm rưỡi bị cùm bằng cùm chữ V.

-Suốt thời gian đó em phải nhịn, không la ó, chửi bới gì. Vì nếu em mà chửi nữa, nó sẽ cho cùm cả tay, cùm cả mồm thì sống không bằng chết. Dù sao, sáng “xả” chiều cùm vẫn tốt hơn là cùm hai tư trên hai tư, chị nhỉ.

Khi được hỏi về việc ra tù trước thời hạn năm tháng, Giang buông ba chữ cộc lốc: “Đặc xá đểu”, đủ để nói lên thứ “nhân văn giả hiệu” mà nhà nước muốn phô diễn.

Tháng 3/2018, Trần Hoàng Giang trở lại Thái Lan, bắt đầu hành trình lưu lạc lần thứ hai trong cuộc đời. Sài Gòn hiền hòa năm xưa đã trở nên bất an, nguy hiểm, nhất là đối với một người từng vướng vòng tù ngục.

-Em lập gia đình nhưng tụi em chia tay rồi chị. Vợ em đưa con về Việt Nam. Tám năm nay em sống một mình ở Thái Lan.

Giang thở dài:

-Không biết em có đến được nước tự do không, hay là cứ mòn mỏi rồi chết ở xứ này.

Tôi không biết phải nói gì với Giang khi ấy. Thấy tôi im lặng, Giang chủ động ngừng cuộc trò chuyện:

-Thôi, năm mới chúc gia đình chị mạnh khỏe, bình an. Hôm nào rảnh em gọi chị sau nhé.

Hẹn nhau thế, nhưng chẳng biết cuộc trò chuyện lần tới có còn phải thở dài như hôm nay nữa không. Dẫu sao, còn sống thì còn đi tiếp, còn ước mơ. Vì những Huỳnh Anh Trí, Nguyễn Văn Hà, Phạm Anh Tuấn, Lê Thân, Nguyễn Văn Bình, Sơn Tâm…., đã không có cơ hội sống sót để mà hy vọng.

Tháng 3/2026

Chuyên đề bookmark

Chuyện gì ở Việt Nam?

Cùng Tác Giả: Phạm Thanh Nghiên

Lại lừa được nước Mỹ rồi!

Phạm Thanh Nghiên (09/02/2026)

Chỉ vài giờ sau khi Project88 (The 88 Project) công bố loạt tài liệu tối mật mang tên “Kế hoạch xâm lược thứ hai của Mỹ”, kèm theo bản phân tích dài hơn 100 trang, nhiều hãng thông tấn lớn đã có bài bình luận. Nhưng đến lúc này, có…

Kỹ sư Đinh Thị Thu Thủy – người đi gieo mầm tự do

Phạm Thanh Nghiên (17/10/2025)

Khi Giải Nobel Hòa bình năm 2025 được trao cho Maria Corina Machado, nhà hoạt động nhân quyền, nữ chính trị gia 58 tuổi của Venezuela, tôi chợt nghĩ đến Đinh Thị Thu Thủy, người đã lặng lẽ đi gần hết chặng đường bảy năm tù giam, trong sự cô…

Không ai cứu luật sư ngoài cách luật sư tự cứu mình

Đặng Đình Mạnh (22/04/2026)

Không có luật sư nào ứng cử vào Quốc hội được trúng cử. Điều đó không phải là sự ngẫu nhiên, càng không phải từ lá phiếu khước từ của cử tri, mà nó là một chủ trương. Vì lẽ, ai cũng biết rõ rằng không có bầu cử tự…

Một chuyện chưa kể

Phan Thúy Hà (17/04/2026)

Hôm trước cháu gái của học giả Hoàng Xuân Hãn từ Pháp về, vừa là thăm họ hàng vừa là tìm hiểu thêm về những chuyện xảy ra với gia đình ông trước đây. Chị có gặp tôi. Tôi thì không biết gì về gia đình ông. Dạo tìm hiểu…

Phim “The General”, như tiếng thét uất nghẹn từ bên trong

Đặng Đình Mạnh (12/04/2026)

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại xúc động với thể loại phim tài liệu, cho đến khi xem bộ phim tài liệu “The General” của nữ đạo diễn Laura Brickman (Mỹ). Cuốn phim đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi thật sự đã rất xúc…

Lại lừa được nước Mỹ rồi!

Phạm Thanh Nghiên (09/02/2026)

Chỉ vài giờ sau khi Project88 (The 88 Project) công bố loạt tài liệu tối mật mang tên “Kế hoạch xâm lược thứ hai của Mỹ”, kèm theo bản phân tích dài hơn 100 trang, nhiều hãng thông tấn lớn đã có bài bình luận. Nhưng đến lúc này, có…

Kỹ sư Đinh Thị Thu Thủy – người đi gieo mầm tự do

Phạm Thanh Nghiên (17/10/2025)

Khi Giải Nobel Hòa bình năm 2025 được trao cho Maria Corina Machado, nhà hoạt động nhân quyền, nữ chính trị gia 58 tuổi của Venezuela, tôi chợt nghĩ đến Đinh Thị Thu Thủy, người đã lặng lẽ đi gần hết chặng đường bảy năm tù giam, trong sự cô…

Bài Ngẫu Nhiên

Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng

Tuấn Khanh (31/10/2025)

Lời Giới Thiệu cho “Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng” của Hòa Thượng Thích Phước An, nhân lần tái bản thứ nhất (10/2025)

Từ “history” đến “HERstory” và hơn thế nữa…

Nguyễn Ngọc Chính (10/11/2020)

Mùa bầu cử Tổng thống ở Hoa Kỳ năm nay thấy xuất hiện cách chơi chữ thú vị khi người ta nói “Making HERstory” để ám chỉ đến bà Kamala Harris, ứng cử viên Phó tổng thống chung liên danh với ông Joe Biden… Tiếng Anh “history” có nghĩa là…

Người nổi tiếng có cần làm từ thiện?

Minh Đăng (23/10/2020)

Không chỉ với Việt Nam và trường hợp ca sĩ Thủy Tiên, việc giới nghệ sĩ tham gia hoạt động từ thiện trên thế giới cũng có “lời ra, lời vào”, rằng người nổi tiếng làm từ thiện chỉ nhằm “đánh bóng tên tuổi”. Trong thực tế, hoạt động từ…

Sai sót trong “Từ điển thành ngữ tục ngữ Việt-Hán”

Hoàng Tuấn Công (02/11/2020)

Nguyễn Văn Khang (NVK) là tác giả và đồng tác giả của 19 cuốn từ điển tiếng Việt. Về từ điển chính tả, NVK có “Từ điển chính tả tiếng Việt phổ thông” (NXB Khoa học Xã hội – 2003) và “Từ điển chính tả tiếng Việt” (GS. TS. Nguyễn…

Lịch sử cái bàn Tổng thống Hoa Kỳ

Kim Nguyên (22/09/2020)

Cái bàn dành riêng cho tổng thống Mỹ trong Nhà trắng là một trong những vật dụng có “bề dày lịch sử” đáng kinh ngạc. Cuộc đời của nó lắm truân chuyên và có lúc tưởng chừng bị biến thành gỗ tạp… Nguồn gốc cái bàn là phiến gỗ từ…

Thế Giới Âm Nhạc Thế Kỷ 20 (Bài 4)

Đoan Thư (30/08/2020)

Bài 4: Dòng nhạc phản kháng Một buổi tối thứ bảy tháng 4-1961, một thanh niên 20 tuổi ôm theo thùng đàn to quá khổ vào câu lạc bộ nhạc dân ca Gerdes Folk City ở Greenwich Village tại New York City. Anh ăn mặc bình thường: đôi giày nâu…