Miền Nam chỉ có hai mùa nắng mưa nhưng cũng có một khoảng thời gian ngắn ngủi mà người miền Nam gọi là hơi hướng của mùa đông từ giữa Tháng Mười Một cho đến Tháng Mười Hai hàng năm. Thời tiết lúc này mát hơn so với các tháng khác nhưng lòng người nơi đây vẫn xáo trộn, dù là người Sài Gòn hay người nhà quê.
Mùa “đông” Sài Gòn
Sài Gòn cứ vào mùa này, ban ngày nắng nhẹ, kéo theo không gian dường như tĩnh lặng hơn; ban đêm không khí càng trở nên dễ thở hơn. Mấy ngày nay, bầu không khí đã trầm lắng đi rất nhiều so với các tháng trước – nóng như đổ lửa. Tuy nhiên, có điều lạ là mấy ngày nay đôi khi trời có mưa – một dấu hiệu do hậu quả của biến đổi khí hậu, Trái đất đang ấm dần.
Cứ tưởng, thời tiết mát mẻ như thế như mấy hôm nay sẽ làm “cái đầu” của người ta “nguội” bớt để tận hưởng cái mát dịu hiếm hoi ở Sài Gòn. Nhưng, người ta dường như đã quên rằng con người chỉ có một đời để sống, mỗi giây phút trôi qua càng kéo ngắn cuộc đời lại.
Hôm qua, giữa màn đêm tĩnh mịch vào lúc 12 giờ khuya, có tiếng vợ chồng nào đó to tiếng với nhau một chập rồi sau đó sự yên lặng của màn đêm trở lại. Khoảng chừng 15 phút sau lại có tiếng như ai đó đang dộng mạnh vào tường – ngày nào cũng vậy. Từ sáng đến khuya tiếng dộng mạnh lặp đi lặp lại trên dưới một chục lần. Khi tôi đang lim dim vào giấc ngủ thì có tiếng ai đó ngáy. Tiếng ngáy “kéo” rất lớn như âm thanh của nhà máy chà lúa. Trưa nay, khi tôi đang ngồi ăn cơm trong nhà bỗng dưng có tiếng hai người phụ nữ cãi lộn với nhau. Giọng của họ quến quện vào nhau nên không nghe rõ được chữ nào là chữ nào.

Sài Gòn không chỉ bị đánh thức bởi những âm thanh vụn vặt như vậy mà còn ô nhiễm tiếng ồn từ tiếng kèn xe, tiếng karaoke, tiếng đập phá tường để sửa nhà, tiếng máy khoan. Đó không phải là âm thanh của một “thành phố tôi rất trẻ” vì hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, thành phố này không thể trẻ mãi được. Mà đó là những âm thanh “phát triển không có kế hoạch”.
Điều đáng lo nhất là Sài Gòn đang chìm dần mà người ta cứ tưởng chuyện còn đang xảy ra ở đâu đâu. Báo Tuổi Trẻ thuật:
“Khảo sát của Cơ quan Hợp tác quốc tế Nhật Bản (JICA), tình trạng sụt lún nền đất ở Sài Gòn diễn ra liên tục từ năm 1990 đến nay, với độ lún tích lũy đến nay ước tính khoảng 100cm. Sài Gòn đang đối diện với nguy cơ sụt lún và ngập lụt trên diện rộng, đang bị rơi vào diện thành phố có nguy cơ thứ hai trong nhóm 10 “thành phố đang chìm” (Sinking City) nhanh nhất trên thế giới”.
Với tốc độ sụt lún như thế nào thì “giấc mơ cố bám Sài Gòn” của tôi cũng đang dần phai nhạt. Tôi đang mông lung nghĩ rằng, trong tương lai, nếu Sài Gòn thật sự chìm sâu đến mức tôi không thể sống được ở nơi đây nữa, thì có lẽ tôi sẽ bán căn nhà đã tích góp gần hết tuổi thanh xuân của mình để mua mà trở về miền quê vùng cao – nơi tuổi thơ tôi đã lớn lên.
Mùa “đông” ở quê
Quê tôi thuộc miền Đông miền Nam. Nơi đó cũng có mùa “đông” vào cuối năm. Không khí mùa “đông” ở quê càng mát lạnh hơn ở Sài Gòn. Ban ngày, gió thổi xào xạc làm đong đưa lá cây. Nắng nhẹ xuyên qua kẽ lá làm in bóng những chiếc lá đang đong đưa trên sân đất như những bông hoa đang nhảy múa. Buổi trưa, bầu không khí càng trở nên tĩnh lặng hơn vì mọi người dường như dừng mọi hoạt động để nghỉ trưa. Trong không gian yên bình, tôi chỉ nghe tiếng gà gáy từ xa vọng lại, rồi tiếng ca vọng cổ phát ra từ những chiếc la-dô (radio) của những nhà hàng xóm. Nếu ai đã từng nghe hai âm thanh này hòa quyện với nhau thì không khỏi nhớ quê.
Thời đó, tôi rất mê giọng ca của nữ nghệ sĩ Phượng Liên. Mỗi lần, cô cất giọng ra từ chiếc la-dô là tôi nhận ra ngay giọng trầm buồn, ngọt ngào làm tôi mê mẩn. Hồi ấy, tôi ráng không ngủ trưa (tôi chỉ đi học buổi sáng) để lắng nghe hết chương trình ca cổ trên la-dô của nhà hàng xóm vọng sang.
Cũng có đôi lần, “cơn ghiền” nghe ca cổ của tôi không may bị cắt ngang bởi những tiếng la hét của những người đàn ông đang uống rượu ngay sau nhà. Họ nói chuyện lè nhè lớn tiếng nghe “muốn nổi con ráy”.
Có một người đàn ông dáng người cao ráo, mảnh khảnh nhưng giọng lớn nhứt trong cuộc nhậu. Ông thường hay ca bản Thành phố buồn. Ông rên rỉ đau khổ “hét” ra từng chữ. Không ai dám phàn nàn ông mà chỉ có những người đàn ông ngồi chung bàn vỗ tay, gõ đũa, khua chén dĩa… để cổ vũ. Có lần tôi bạo gan hỏi ông vì cớ làm sao ông “hét” hoài có cùng một bản mà giọng ca nghe cũng không ra làm sao. Ông hét đáp “Tao nhớ vợ tao mà mày còn không cho tao nhớ nữa hả?”
Để thoát khỏi ám ảnh của những tiếng la hét của các bợm nhậu phá vỡ những giây phút yên bình, tôi bỏ lại những tiếng côn trùng nỉ non vào ban đêm ở cái làng quê ấy để tha hương ở Sài Gòn. Mỗi khi nhớ nhà tôi lại bật la-dô lên để nghe ca cổ và thầm nghĩ “nếu mình không thay đổi được cái làng quê đầy bợm nhậu ấy, thì mình phải thay đổi chính cuộc đời của mình”.

Bao nhiêu nỗ lực thời gian thì cuối cùng tôi cũng trở thành “người Sài Gòn”. Sài Gòn đối với tôi từng là “giấc mơ thiên đường” nhưng năm tháng trôi qua – nhứt là những năm gần đây – Sài Gòn xuống cấp trầm trọng. Sài Gòn ngập nước ngút ngàn mỗi khi có mưa, thủy triều lên, Sài Gòn ồn ào trong tiếng kèn xe hối hả thúc giục người lái xe, thậm chí người đi bộ, phía trước. Sài Gòn đinh tai nhức óc trong từ những tiếng đập phá nhà ra sửa lại. Sài Gòn làm người ta giật mình vì tiếng karaoke, và cuối cùng thì Sài Gòn đang chìm dần chìm dần. “Giấc mơ Sài Gòn” của tôi đang dần chết đuối.
Mùa “đông” miền Nam đang kéo về. Nắng nhẹ rải khắp nơi. Nhưng Sài Gòn nay đã không còn như xưa nữa. Tôi nhớ về quê cũ. Nơi đó chắc chắn không còn những bợm nhậu phá vỡ sự bình yên của xóm làng vì các ông đã lần lượt “ra đi” bởi tuổi già. Tôi cũng chắn chắn rằng làng quê ngày xưa của tôi cũng không còn bình yên vì nó đang bị đô thị hóa. Vùng đất thường xuyên oi bức càng trở nên nóng bức vì đang bị bê tông hóa. Đến đây tôi lại nhớ đến một câu trong tác phẩm Tắt Đèn của Ngô Tất Tố: “Về thì đâm đầu vào đâu?”












