Lòng dân rẻ hơn… lòng gà!

Lòng dân nhưng… ý Đảng!

Trong status Facebook ngày 24 Tháng Tư 2024, một nhân vật “có số má” trên mạng viết (nguyên văn):

CHIẾN DỊCH QUÉT SẠCH NHÀ?

Gã nhắn tin cho một nhân vật rất gần gũi cung đình:

“Chính trường biến động. Dân mong cung đình sạch sẽ một lòng lo cho Dân.”

Nhân vật đó rất kiệm lời, nhắn lại:

-Chiến dịch quét sạch nhà. Tìm chủ giữ nhà của Tổ tiên cho xứng mặt! Nhà ấy bởi của muôn Dân! Không có nhiệm kỳ, không cần quy hoạch!

Vạn đại là Dân! Còn Dân còn nước! Dân làm nên Nước!

Gã đáp:

-Quy trình duy nhất đúng: Lòng Dân.

_________  

Phản hồi với status này không chỉ là hơn 400 ý kiến thả mặt cười mà còn là hàng trăm bình luận. Tuyệt nhiên không có bình luận nào mang tính tích cực. Dưới đây là một vài:

-Còn có thể chọn lọc ra người tử tế sao…?!

-Nhà toàn đống phân, giòi bọ thì quét sạch kiểu gì?

-Nhưng ai đứng ra chọn, và chọn từ đâu?

-Cung đình nói lời hoa mỹ cho vui tai. Điều đúng nhất là trả cung đình lại cho thời phong kiến, để bây giờ dân có quyền tự chọn người đại diện có nhiệm kỳ, và công nhận chủ nghĩa cơm sườn là chủ nghĩa tào lao lạc hậu. Nhà có nền có tường có nóc còn quét được chớ sống trên đống rác làm sao mà quét!

-Cho tự ứng cử và toàn dân bầu phổ thông đầu phiếu sẽ tìm ra người thôi chứ không khó khăn gì.

-Tôi không tin Việt Nam có thể làm được việc tìm người tận hiếu với dân để dân tin dân quý, với cơ chế này giữ mãi “Độc đảng” khó đấy vì từ trước tới giờ nước mình có dời bỏ được cái đảng ấy đâu. Ở các nước tư bản giãy chết họ có bao nhiêu đảng giám sát nhau, đối trọng nhau cho nên nước họ không có tham nhũng. Anh làm sai tự anh từ chức và lãnh đạo sợ dân và dân sợ pháp luật!

-Nhìn mọi chuyện nâng lên đặt xuống, bắt, hạ bệ và cả tống vào tù những kẻ đang cầm quyền, nghiễm ra thì cũng như trong một gia đình lục đục. Cãi cọ chia phần, đập phá tẩn nhau… rồi đâu lại vào đấy. Chỉ khi bị cháy sập nhà mới hết, mới thôi.

-Ngôi nhà không móng sắp sụp đổ chớ có sửa để tốn tiền gấp 10 rồi lại sụp đổ bất cứ lúc nào. Cái bàn bốn chân có vài cái gãy thì phá bàn đi, đóng cái mới có kèm thuốc bảo vệ chống mối mọt. Đất nước mới 13 tháng thay hai chủ tịch nước, bốn ủy viên Bộ Chính trị mất chức. 20 Ủy viên Bộ chính trị trung ương bị bắt và đi tù. Ủy viên Bộ chính trị thứ 5 sắp rụng, số phận thế nào chưa rõ. Còn chính phủ thì hai Phó Thủ tướng mất chức, một người chết. Cả ban thường trực tỉnh Vĩnh Phúc bị bắt… Muốn trong sạch trước tiên giải tán Ban chấp hành trung ương, đại hội lại, giải tán Quốc hội, bầu cử lại, thành lập chính phủ mới cùng nhiều người tài dẫn dắt đất nước!

-CÁI NHÀ ấy không đại diện cho nhân dân, không phải do dân bầu thì ai xuống, ai lên cũng vẫn vậy thôi. Còn duy trì Điều 4, và không thực hiện Điều 25 đã có trong Hiến pháp thì CÁI NHÀ ấy không phải là của dân, mà là của những nhóm lợi ích độc tài toàn trị.

-Dân là gì mí họ đâu… nói cho có qua chuyện thôi… đâu lại vào đấy… nếu chừng nào không được dân bầu như các nước dân chủ thì dân chỉ là dân đen…

-Còn độc tài thì cung đình là của lũ cai trị, không bao giờ là lãnh đạo, không bao giờ là chính khách, tất cả là những kẻ cai trị độc đoán. Thay và thế, cũng chỉ là thay thằng lưu manh bởi một thằng khốn nạn. Dân vẫn là tầng lớp bị bóp cổ mỗi ngày.

-Chiến dịch quét sạch nầy không do người dân tiến hành, không đại diện cho dân, cho nên chỉ luẩn quẩn thay ngôi đổi chủ trong giới chức Đảng. Cách hạ bệ nhau sẽ gây ra oán thù kéo dài trong các phe nhóm… Dân Việt còn khổ chừng nào không được tự do chọn người lãnh đạo đất nước.

-Phải trả cho Dân quyền chọn mới là chính quyền của Dân!

-Vậy là Dân được chọn người lãnh đạo à?

-Đã là “cung đình” lại còn đòi “dân chủ”?

-Trong lịch sử phát triển của nhân loại trên thế giới, có nhiều cuộc cách mạng, nhiều cuộc chiến tranh để cướp chính quyền, thay đổi chế độ. Nhưng có lẽ chỉ có chế độ chuyên chính vô sản là thành công nhất, cướp triệt để nhất và bảo vệ thành quả cướp được lâu nhất.

-Cung đình đầy rác rưởi và gian trá, lấy đâu ra chỗ cho dân. Phong kiến phong kiến hẳn, còn hơn nhiều cái thứ nửa dơi nửa chuột…

……………..

Tất cả cho thấy người dân đã chán cái “chủ nghĩa cơm sườn” (nói láy của “chủ nghĩa cộng sản”) như thế nào; và người dân bất mãn chế độ “nửa dơi nửa chuột” đang cai trị đất nước như thế nào.

Lòng dân – một khái niệm thiêng liêng với những giá trị gắn liền với sinh mệnh tổ quốc và sự thăng trầm của một quốc gia – bây giờ đã mất giá đến mức nó trở thành thứ để người ta mỉa mai cười cợt. Nói lòng dân rẻ hơn… lòng gà là còn nhẹ. Lòng dân trong bối cảnh đất nước Việt Nam ngày nay chẳng còn chút giá trị nào. Trong lịch sử thể chế cai trị của đảng cộng sản Việt Nam, tương tự Trung Quốc hay Bắc Hàn, chưa bao giờ có chỗ cho lòng dân, dù “lòng dân” luôn được lôi ra làm bình phong cho những phát ngôn mị dân. Còn nữa, “lòng dân” còn luôn được đi kèm với “ý Đảng”! Ngay cả khái niệm “lòng dân” cũng bị bóp méo cho vừa với cái khuôn chính trị. Trong bài “Xây dựng và phát huy mạnh mẽ ‘thế trận lòng dân’ trong nền quốc phòng toàn dân” trên Tạp chí Cộng Sản, tác giả Nguyễn Hữu Tuấn (thượng tá, khoa Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam, Học viện chính trị quân sự” viết:

“Xây dựng ‘thế trận lòng dân’ là quá trình phát huy lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, ý chí, niềm tin, quyết tâm của toàn dân tộc, tạo thành nền tảng chính trị – tinh thần vững chắc để huy động sức mạnh tổng hợp của cả dân tộc trong quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước. Do đó, để phát huy mạnh mẽ ‘thế trận lòng dân’, thì việc đẩy mạnh xây dựng Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng, đạo đức, tổ chức và cán bộ có vai trò quan trọng, để Đảng ta thực sự ‘là đạo đức, là văn minh’ xứng đáng với niềm tin của nhân dân…”

Làm thế quái nào mà “Đảng ta” có thể “là đạo đức, là văn minh” được?! “Đảng ta” chẳng bao giờ có thể là đại diện của đất nước hay của lòng dân. Xét ở một góc độ, bộ máy tuyên truyền của chế độ dường như đang chứng kiến rõ rệt sự thất bại thảm hại. Chưa bao giờ bằng lúc này người dân và lòng dân lại khao khát môi trường chính trị dân chủ và sự thay đổi thể chế cai trị bằng lúc này.

Người dân không hề muốn “Tìm chủ giữ nhà của Tổ tiên cho xứng mặt!” – như một cách nói mà chỉ khiến thiên hạ thả mặt cười. Đó chỉ là cách nói lấp liếm của thứ ngôn ngữ mị dân quen thuộc mà hệ thống tuyên truyền cộng sản sử dụng thành thục, với ẩn ý rằng ngôi nhà chỉ cần thay chủ, rằng đảng chỉ cần “minh quân”, rằng hệ thống cai trị chỉ cần sửa lại “lỗi cơ chế”. Chỉ trẻ con mới có thể bị lừa tin rằng mọi việc sẽ ổn nếu ngôi nhà chỉ cần thay chủ. Ông chủ mới nào có “tài thánh” để sửa lại ngôi nhà mục nát ấy? Điều cần bây giờ là đập nát cái ngôi nhà ấy, đập nát luôn cả cái móng cũ, để xây lại một ngôi nhà mới hoàn toàn, chứ không phải trấn an và vỗ về thiên hạ về việc “tìm chủ giữ nhà”!

Chuyên đề bookmark

Chuyện gì ở Việt Nam?

Ghi chú circle info

Bài đã đăng trên Người Việt với bút danh Trúc Phương

Cùng Tác Giả: Mạnh Kim

Trần Hoàng Giang – 15 năm tù đày và hành trình sau song sắt

Phạm Thanh Nghiên (18/03/2026)

Hơn mười năm trước, công chúng gần như chưa từng biết đến 38 tù nhân chính trị trong nhóm Việt Nam Tự Do, cho đến khi hai anh em ông Huỳnh Anh Tú và Huỳnh Anh Trí mãn hạn sau 14 năm lưu đày. Sau khi em trai qua đời,…

Lại lừa được nước Mỹ rồi!

Phạm Thanh Nghiên (09/02/2026)

Chỉ vài giờ sau khi Project88 (The 88 Project) công bố loạt tài liệu tối mật mang tên “Kế hoạch xâm lược thứ hai của Mỹ”, kèm theo bản phân tích dài hơn 100 trang, nhiều hãng thông tấn lớn đã có bài bình luận. Nhưng đến lúc này, có…

Kỹ sư Đinh Thị Thu Thủy – người đi gieo mầm tự do

Phạm Thanh Nghiên (17/10/2025)

Khi Giải Nobel Hòa bình năm 2025 được trao cho Maria Corina Machado, nhà hoạt động nhân quyền, nữ chính trị gia 58 tuổi của Venezuela, tôi chợt nghĩ đến Đinh Thị Thu Thủy, người đã lặng lẽ đi gần hết chặng đường bảy năm tù giam, trong sự cô…

Nói với các bạn an ninh cộng sản

Đặng Đình Mạnh (17/10/2025)

Có lẽ, trong cuộc sống hôm nay, giữa bao nhiêu âm thanh hỗn độn của thời cuộc, những lời nói thẳng thắn thường sẽ là thứ khó nghe nhất. Tôi biết điều đó. Nhưng có những điều, nếu không nói ra, thì sẽ mãi là sự vô trách nhiệm, sự…

Bài Ngẫu Nhiên

Bố già Marlon Brando, 100 năm một huyền thoại bất tử

Đoan Thư (14/04/2024)

Thế giới điện ảnh vừa kỷ niệm 100 năm ngày sinh tài tử huyền thoại Marlon Brando. Nhân dịp này, nhà bình luận Ty Burr viết trên The Washington Post: “Who’s the next Brando? Nobody.” Chẳng có ai cả! Trong thế giới nghệ thuật, có những nhân vật để lại…

Nước Mỹ “quái đản”!

Mạnh Kim (02/09/2020)

Chẳng có quốc gia nào “quái đản” bằng nước Mỹ, nơi những giá trị dân chủ, tự do và nhân bản tồn tại cùng lúc với mặt trái của chủ nghĩa vật chất, tiêu dùng và thậm chí suy đồi đạo đức. Tỷ lệ đầu sách về sống tốt và…

In Retrospect – Nhìn lại của cha và con Steinbeck giữa chiến tranh Việt Nam

Ngô Thế Vinh (31/03/2021)

JOHN STEINBECK, NOBEL VĂN CHƯƠNG 1962 Sinh ngày 27-2-1902 tại Salinas, miền Trung California. Sống và lớn lên trong một vùng thung lũng đồng quê xanh tươi, còn được gọi là “Salad Bowl” với dòng sông Salinas. Xong trung học (1919), có ước vọng viết văn, Steinbeck ghi tên học…

“Thế kỷ châu Á”: vẫn chưa thành hiện thực

Mạnh Kim (31/08/2020)

Cách đây hơn một thập niên, người ta vẫn còn đọc những bài báo đại loại “Châu Á sẽ định dạng sự phát triển toàn cầu”. 20 năm sau khi thế giới bước vào thế kỷ 21, châu Á vẫn còn nhiều vấn đề và thách thức để trở thành…

Nền cộng hòa La Mã tan rã vì bàn tay của chế độ gia trưởng

TheNewViet (27/11/2025)

Câu chuyện về sự cáo chung của nền cộng hòa La Mã từ lâu được kể lại với những yếu tố quen thuộc: bộ máy nhà nước rối loạn, chủ nghĩa vị kỷ trong chính trị, và sự sụp đổ của các thiết chế hiến định. Những nhân vật như…

Báo chí: Tất cả đều nằm trong rọ

Mạnh Kim (08/06/2024)

Báo chí nói chung đang rất nghẹt thở. Mạng xã hội tương tự. Tất cả đều có thể bị “giết” thẳng tay bởi hai điều luật cực kỳ mơ hồ là 331 và 117.