Bài phát biểu của Phạm Thanh Nghiên tại Thượng viện Hoa Kỳ

Cô Phạm Thanh Nghiên trong buổi nói chuyện tại Thượng viện Hoa Kỳ (ảnh: trang blog Phạm Thanh Nghiên)

Kính thưa quý vị,

Hai năm trước, vào tháng 4-2023, gia đình tôi đặt chân đến miền đất này nhờ vào chương trình tiếp nhận người tị nạn chính trị của Chính phủ Hoa Kỳ. Hôm nay, chúng tôi vinh dự có mặt ở đây với tư cách là nhân chứng, là nạn nhân của sự đàn áp không ngừng tại Việt Nam.

Tôi và chồng tôi là hai trong số ít những người lên tiếng ở Việt Nam còn sống, và thoát khỏi sự bao vây của nhà nước cộng sản Việt nam để tố cáo tội ác. Nhiều người- trước và sau tôi, đã chết trong tù hoặc trở về với bệnh tật, bao vây kinh tế và luôn luôn bị khủng bố.

Em chồng tôi, Huỳnh Anh Trí, đã bị giam cầm suốt 14 năm và đã qua đời chỉ sáu tháng sau khi ra tù vì bệnh AIDS. Cai tù đã cố ý cùm chân Trí bằng chiếc cùm còn dính máu và thịt của bạn tù nhiễm AIDS trước đó. Đó không phải sự cẩu thả. Đó là một hình thức giết người có chủ đích –tinh vi và tàn nhẫn.

Khi tôi đang nói ở đây, bạn bè tôi vẫn đang ở tù. Có người phải đi tù lần thứ hai, có người chạy đi tỵ nạn ở đâu đó. Tất cả họ đang đối mặt với hiểm nguy và có thể bị Hà Nội truy bắt bất cứ lúc nào.

Thưa quý vị, có thể quý vị đã được nghe về các báo cáo vi phạm nhân quyền và tình trạng ngược đãi tù nhân lương tâm tại Việt Nam suốt nhiều năm qua: Vượt xa những chi tiết được kể lại về sự đáng sợ và tàn bạo mà cả thế giới được biết, vẫn không đủ từ ngữ để diễn đạt hết những câu chuyện đầy máu, nước mắt và cả xác người với sự tàn bạo của Cộng sản Việt Nam.

Có người đã phải tự hủy hoại thân thể của mình để thoát khỏi sự chịu đựng đau đớn trong nhà tù, với sự bỏ mặc không chăm sóc y tế của trại giam. Đó là trường hợp của người tù chính trị Phạm Xuân Thân. Ông ta đã gần 80 tuổi, bị giam cầm hơn 20 năm nay trong nhà tù Xuân Lộc với bản án không có ngày về.

Đã có những người lên tiếng vì công bằng xã hội, bị bắt giam đã chết một cách đáng nghi ngờ trong nhà tù như các ông Đào Quang Thực, Đỗ Công Đương, Huỳnh Hữu Đạt, Đinh Diêm, Phan Văn Thu, Phan Thanh Ý…

Công an CSVN áp dụng việc tra tấn có từ thời Sô Viết, mà nay nâng lên những mức độ cao hơn, như đưa người vào trại tâm thần, cưỡng ép điều trị với những loại thuốc không tên, không bệnh án, và không có cả tên bác sĩ chịu trách nhiệm. Chúng tôi và thế giới có danh sách dài những người như vậy: nhà văn Phạm Thành, nhà báo Lê Anh Hùng, ông Nguyễn Trung Lĩnh, ông Trịnh Bá Phương, bà Nguyễn Thúy Hạnh…

Đáng ghê sợ hơn là còn vô số những tù nhân khác vô danh, đang chịu án bí mật khắp đất nước mà không biết khi nào có thể nhìn thấy ánh sáng tự do.

Để duy trì sự cai trị, chính phủ Việt Nam ngày càng gia tăng việc bắt bớ và sử dụng biện pháp ngược đãi hết sức tinh vi nhằm thực hiện chính sách hủy hoại các nhà bất đồng chính kiến trong tù, lẫn ngoài đời.

Thưa quý vị!

Chiến tranh đã kết thúc tròn nửa thế kỷ, nhưng người Việt vẫn phải đi tìm tự do bằng máu, nước mắt và bằng chính mạng sống của mình. Năm nay, cộng đồng người Việt tại hải ngoại kỷ niệm 50 năm được gọi tên là “Quốc hận”, ngày chế độ Việt Nam cộng hòa bị quân cộng sản xâm lược và hủy diệt. Đã 50 năm, nhưng chế độ hôm nay vẫn giữ sự thù hận, căm ghét với những gì không còn tồn tại.

Tám năm trước, ngày 2-5-2017, ông Nguyễn Hữu Tấn, một công dân ở Vĩnh Long đã bị vây bắt, chỉ vì công an tìm thấy trong nhà ông có một tấm vải màu vàng mà họ cho là hình ảnh lá cờ của chế độ cũ Việt Nam Cộng Hòa. Nhưng thực tế, đó chỉ là vật liệu được nhà sản xuất thiết kế ra để trang trí cho những lon nước giải khát. Hai ngày sau, công an thông báo ông Tấn đã lấy dao tự cắt cổ và chết trong nhà tù không có lý do, và chính công an cũng không giải thích được cái chết này với gia đình nạn nhân.

Việt Nam trên bề mặt là phát triển kinh tế và các mối quan hệ ngoại giao khéo léo, nhưng bên trong, người dân phải sống trong nỗi sợ hãi.

Chúng tôi đặc biệt quan ngại khi, vào dịp kỷ niệm ngày 30 Tháng Tư năm nay, nhà cầm quyền Việt Nam sẽ tổ chức diễu binh trọng thể với sự tham gia của Trung Cộng, như một hành động tri ân sự hỗ trợ của Bắc Kinh trong chiến tranh, và cũng là lời nhắc nhở với cộng đồng quốc tế về sự “đoàn kết” giữa hai đảng cộng sản. Việc chọn kỷ niệm ngày Quốc Hận bằng một màn phô diễn vũ lực chung với Trung Cộng không chỉ là một sự khiêu khích, mà còn cho thấy rõ lập trường của Hà Nội: họ không giấu giếm sự thần phục trước Bắc Kinh, kể cả về mặt biểu tượng và chính trị.

Việt Nam và Hoa Kỳ đã thiết lập quan hệ Đối tác Chiến lược Toàn diện, một bước ngoặt được ca ngợi là lịch sử. Thế nhưng, hàng năm, không chỉ dịp Tháng Tư, truyền thông nhà nước vẫn tuyên truyền luận điệu chống Mỹ, tái hiện hình ảnh “kẻ thù xâm lược” và gieo rắc hận thù chiến tranh.

Tôi tin đó không phải cách hành xử của một đối tác đáng tin cậy.

Nhà cầm quyền Hà Nội cần đôla, nên một mặt kêu gọi người Việt hải ngoại về nước làm ăn, đầu tư, nói về “hòa hợp dân tộc”, nhưng mặt khác lại gọi họ là “thế lực thù địch” và tạo cớ trừng phạt bất kỳ ai thể hiện quan điểm khác biệt với chế độ.

Tôi tin đó không phải cách hành xử của một nhà nước chân chính phục vụ nhân dân.

Việt Nam nói muốn trở thành bạn với Hoa Kỳ, nhưng lại bỏ tù những công dân của mình vì họ chia sẻ các giá trị của Hoa Kỳ: tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền được phản biện chính sách v.v…

Nhưng tôi không đến đây để nói về chiến tranh hay lòng thù hận. Thưa quý vị, tôi đến để nói về khát vọng tự do, về lương tri và phẩm giá con người.

Tôi tin rằng, chừng nào nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam còn coi những quốc gia giữ nguyên tắc Tự do và Quyền con người là kẻ thù, thì những quốc gia đó, dù có đang bang giao với Việt Nam cũng đang bị coi thường, và lừa gạt để trục lợi.

Chúng tôi lên tiếng để đất nước mình có được lộ trình có tự do, nhân quyền như quý vị đã trải qua và tranh đấu vì những nguyên tắc đó cho nước Mỹ. Và vì vậy, chúng tôi mong mỏi được sự ủng hộ của quý vị – của nước Mỹ – trong con đường chung đi đến tương lai.

Xin chân thành cảm ơn.

Washington DC, ngày 1 Tháng Năm, 2025.

Chuyên đề bookmark

Chuyện gì ở Việt Nam?

Cùng Tác Giả: Phạm Thanh Nghiên

Trần Hoàng Giang – 15 năm tù đày và hành trình sau song sắt

Phạm Thanh Nghiên (18/03/2026)

Hơn mười năm trước, công chúng gần như chưa từng biết đến 38 tù nhân chính trị trong nhóm Việt Nam Tự Do, cho đến khi hai anh em ông Huỳnh Anh Tú và Huỳnh Anh Trí mãn hạn sau 14 năm lưu đày. Sau khi em trai qua đời,…

Lại lừa được nước Mỹ rồi!

Phạm Thanh Nghiên (09/02/2026)

Chỉ vài giờ sau khi Project88 (The 88 Project) công bố loạt tài liệu tối mật mang tên “Kế hoạch xâm lược thứ hai của Mỹ”, kèm theo bản phân tích dài hơn 100 trang, nhiều hãng thông tấn lớn đã có bài bình luận. Nhưng đến lúc này, có…

Trần Hoàng Giang – 15 năm tù đày và hành trình sau song sắt

Phạm Thanh Nghiên (18/03/2026)

Hơn mười năm trước, công chúng gần như chưa từng biết đến 38 tù nhân chính trị trong nhóm Việt Nam Tự Do, cho đến khi hai anh em ông Huỳnh Anh Tú và Huỳnh Anh Trí mãn hạn sau 14 năm lưu đày. Sau khi em trai qua đời,…

Lại lừa được nước Mỹ rồi!

Phạm Thanh Nghiên (09/02/2026)

Chỉ vài giờ sau khi Project88 (The 88 Project) công bố loạt tài liệu tối mật mang tên “Kế hoạch xâm lược thứ hai của Mỹ”, kèm theo bản phân tích dài hơn 100 trang, nhiều hãng thông tấn lớn đã có bài bình luận. Nhưng đến lúc này, có…

Kỹ sư Đinh Thị Thu Thủy – người đi gieo mầm tự do

Phạm Thanh Nghiên (17/10/2025)

Khi Giải Nobel Hòa bình năm 2025 được trao cho Maria Corina Machado, nhà hoạt động nhân quyền, nữ chính trị gia 58 tuổi của Venezuela, tôi chợt nghĩ đến Đinh Thị Thu Thủy, người đã lặng lẽ đi gần hết chặng đường bảy năm tù giam, trong sự cô…

Nói với các bạn an ninh cộng sản

Đặng Đình Mạnh (17/10/2025)

Có lẽ, trong cuộc sống hôm nay, giữa bao nhiêu âm thanh hỗn độn của thời cuộc, những lời nói thẳng thắn thường sẽ là thứ khó nghe nhất. Tôi biết điều đó. Nhưng có những điều, nếu không nói ra, thì sẽ mãi là sự vô trách nhiệm, sự…

Bài Ngẫu Nhiên

“Giấy thông hành” của cáo

Hoàng Tuấn Công (06/11/2020)

Cùng một loài vật, cỏ cây, muông thú, nhưng với mỗi dân tộc, mỗi quốc gia trên thế giới chúng lại được con người nhìn nhận, hoặc xây dựng thành những biểu tượng khác nhau. Tuy nhiên, cũng có những biểu tượng chung cho mọi nền văn hóa, những tri thức…

Báo chí bị ‘robot hóa’, cả hệ thống sẽ mất tự chủ?

Phan Dương Hiệu (04/11/2025)

Khi những người tử tế dần từ bỏ cuộc chơi, là khi mức độ xã hội “bị robot hóa» đã ở mức báo động. Báo động, nhưng chưa quá muộn để có thể đổi thay. Tôi cảm động và có nhiều suy nghĩ khi đọc bài viết “Tôi chọn dừng…

Phạm Duy và “Những gì sẽ đem theo về cõi chết”

Huỳnh Duy Lộc (30/09/2020)

Nếu còn sống, ngày 5-10 này cụ Phạm Duy sẽ mừng sinh nhật lần thứ 99. Cho đến giờ, có thể nói Phạm Duy là một trong những nghệ sĩ vĩ đại nhất lịch sử âm nhạc hiện đại Việt Nam. Ông đã để lại một di sản âm nhạc…

Nghĩa của “Mạo” trong từ “Miếu Mạo”

Hoàng Tuấn Công (29/10/2020)

  “Từ điển từ láy tiếng Việt” (Viện Ngôn ngữ – Hoàng Văn Hành chủ biên) thu thập “miếu mạo” và giải thích: “MIẾU MẠO dt. Miếu (nói khái quát). Tu sửa đền chùa, miếu mạo. “…cô tây Hoẻn dắt đức lang quân đi khắp đình chùa miếu mạo” (Ngô…

Yêu – từ âm nhạc đến điện ảnh

TheNewViet (30/08/2020)

Không ai có thể thống kê chính xác có bao nhiêu phim tình và bao nhiêu tình khúc nhưng điều ấy cũng chẳng quan trọng. Cứ thưởng thức, cứ chìm đắm, cứ bồng bềnh với những chuyện tình được kể trong phim hoặc được than thở “tụng niệm” bằng nhạc…

Gitanjali Rao, 15 tuổi, Kid of the Year của TIME 2020

Kim Nguyên (04/12/2020)

92 năm qua, tạp chí TIME luôn duy trì truyền thống chọn “Nhân vật trong năm”. Năm 2019, cô bé 16 tuổi Greta Thunberg đã trở thành “nhân vật trong năm” trẻ nhất lịch sử báo TIME và là người đầu tiên dưới 25 tuổi được chọn. Năm nay, phối…