Song Ngọc và “Tình yêu như bóng mây”

Song Ngọc và “Tình yêu như bóng mây”

Ngày 09-10-2020 (GMT +7)

ByHUỲNH DUY LỘC

Nhạc sĩ Song Ngọc tên thật là Nguyễn Ngọc Thương, sinh năm 1943 tại Long Xuyên (An Giang), bắt đầu viết nhạc từ năm 18 tuổi với những bút danh như Song Ngọc, Hàn Sinh, Nguyên Hà, Hoàng Ngọc Anh, Anh Tuyến. Khi đang đánh trống trong ban nhạc Dân Nam, ông đã phổ nhạc bài thơ “Tiễn biệt” của thi sĩ Nguyên Sa, đặt tên cho ca khúc đầu tay này của mình là “Tiễn đưa” rồi đưa cho người phụ trách chương trình ca nhạc của Đài phát thanh Sài gòn. Ca khúc “Tiễn đưa” lên sóng của Đài phát thanh Sài Gòn đã giúp cho thính giả làm quen với tên tuổi Song Ngọc và những câu hát thể hiện không khí buồn hiu hắt trong giây phút tiễn biệt ở sân ga đã được nhiều người yêu thích:

“Người về chiều nay hay đêm mai

Người sắp đi hay đã đi rồi

Muôn vì hành tinh rung rung

Lung linh trên thềm ga vắng…”

Sau thành công của ca khúc “Tiễn đưa”, nhiều ca khúc ký tên ông lần lượt ra mắt như “Mưa chiều”, “Bừng sáng” (do ban hợp ca Thăng Long trình bày), “Chúng mình ba đứa”, “Một chuyến bay đêm”, “Xin gọi nhau là cố nhân”, “Thư cho vợ hiền”, “Nó và tôi”, “Chuyện tình bé nhỏ”…

Nhiều nhạc sĩ thường viết nhạc cùng một tiết điệu, nhưng Song Ngọc lại viết nhạc với nhiều tiết điệu, thể hiện những hoàn cảnh và tâm tình khác nhau như lời chia sẻ của ông: “Tôi ưa đi lang thang như một nhạc sĩ giang hồ, mỗi lần có hoàn cảnh thường đi khắp đó đây; ngoài ra thì cũng đi nhiều nơi vì công tác. Nơi đâu cũng có vẻ đẹp riêng, nơi thôn quê bát ngát, trăng thanh dịu dàng, chốn đô thành thì nhộn nhịp, tưng bừng. Tới vùng chiến tranh thì súng đạn tơi bời, bao nhiêu đau khổ, người bạn vừa gặp nhau, chuyện chưa nói hết thì anh ta đã chết. Vì đời gian truân nên mỗi khúc nhạc đều mang riêng hình ảnh đặc biệt của nó”.

Trong một cuộc phỏng vấn Song Ngọc hồi năm 2016, phóng viên Cát Linh của Đài RFA cho biết: “Tuy khác nhau và tuy mỗi ca khúc ông dùng một bút danh khác nhau, thế nhưng tất cả những nhạc phẩm của Song Ngọc đều có một điểm chung: mỗi bản nhạc là một kỷ niệm của riêng ông. Mỗi lời ca, giai điệu đều có liên hệ đến những nơi ông đã đi qua, những người ông đã gặp trong cuộc đời mình. Tất cả những điều ấy ông gọi là “kỷ niệm của dĩ vãng”. Một trong những kỷ niệm ấy là câu chuyện ông gửi vào ca khúc “Tình yêu như bóng mây”:

“Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt

Thành phố này xin trả lại cho anh

Ngàn thông buồn chiều nay im tiếng

Ngôi giáo đường lặng đứng suy tư…”

(Tình yêu như bóng mây)

Đà Lạt năm đó theo ký ức của Song Ngọc là vào năm 1971, 1972, khi ông đang theo khóa Chiến tranh chính trị ở Trường Đại học Chiến tranh chính trị. “Khi đó tôi đi học và ở trọ nhà của thiếu tá, thi sĩ Tô Kiều Ngân. Tôi viết hai bài, “Tình yêu như bóng mây”, và “Chẳng làm sao”, phổ thơ của Phan Khôi. “Tình như bóng mây” có những chi tiết là thật. Ví dụ như cái nhà thờ mà “tôi cuối đầu từ giã Đà lạt ơi” là nhà thờ Con gà tại Đà Lạt. Bài này thật sự có nước mắt của tôi”. Đà Lạt từ ngàn xưa đã được gọi là thành phố mộng mơ, với thông reo, với sương giăng mờ những con dốc nhỏ. Nếu Đà Lạt trong ca khúc của Lê Uyên Phương là nơi bắt đầu cho những cuộc tình thì hình ảnh Đà Lạt trong “Tình yêu như bóng mây” của Song Ngọc là nơi mà chỉ một ngày mai nữa thôi, sẽ là một cuộc chia xa” (Song Ngọc và một đời sáng tác)

Với nhạc sĩ Song Ngọc, Đà Lạt là nơi ông đã tìm thấy tình yêu, một tình yêu thật đẹp chỉ thoáng qua như bóng mây, để lại bao nỗi u hoài. Ca khúc “Tình yêu như bóng mây” có những giọt nước mắt của ông là lời của một cô gái phải xa rời Đà Lạt, nhớ khôn nguôi hình ảnh của một người còn ở lại thành phố sương mù và xót xa với biết bao kỷ niệm của một tình yêu thoáng qua như bóng mây:

Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt

Thành phố này xin trả lại cho anh

Ngàn thông buồn chiều nay im tiếng

Ngôi giáo đường lặng đứng suy tư.

Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt

Đồi núi buồn xin gởi lại cho anh

Và con đường mù sương giăng mắc

Hai đứa hôm nào lạnh buốt trong tình yêu.

Rồi mai tôi sẽ xa

Tình yêu như bóng mây

Tình yêu cơn gió bay hương thời gian phai

Rồi mai tôi cố quên.

Người đi như bóng chim

Người đi đâu dễ quên kỷ niệm đau thương.

Rồi mai tôi sẽ xa Đà Lạt

Thành phố chiều sương khói buồn riêng em.

Còn bao điều sao anh không nói

Tôi cúi đầu từ giã Đà Lạt ơi...

Ca khúc “Tình yêu như bóng mây" với giọng ca Vũ Khanh

Bài viết liên quan

Đăng ký nhận bản tin