Đăng Khánh và nỗi khắc khoải trong tình yêu

ByHUỲNH DUY LỘC

Ngày 15-10-2020 (GMT +7)

Đăng Khánh sinh năm 1945 tại Nam Định. Cha của ông là một người rất yêu âm nhạc, biết đánh đàn banjo và đàn guitar nên từ nhỏ ông đã được học nhạc, từng học đàn guitar cổ điển với nhạc sĩ Hoàng Bửu, đàn piano với linh mục Tiến Dũng. Ông tốt nghiệp Nha khoa ở Sài Gòn rồi sau khi định cư tại Mỹ đã học thêm Nha khoa ở Đại học Alabama tại Birmingham và học thêm âm nhạc ở Moores School of Music của Đại học Houston (Texas). Sau khi tốt nghiệp Nha khoa vào năm 1979, ông hành nghề nha sĩ tại thành phố Houston của bang Texas, nhưng vẫn tiếp tục sáng tác nhạc, có nhiều đóng góp cho sinh hoạt âm nhạc của cộng đồng người Việt ở hải ngoại như góp phần thành lập Viện Âm nhạc Mozart và Đài phát thanh Voice of Vietnam Radio tại Houston.

Từ sáng tác đầu tay “Tiễn em chiều mưa” được nhiều ca sĩ ở hải ngoại thu âm, đến nay ông đã cho ra mắt nhiều album như “Tình ca Đăng Khánh – Em ngủ trong mùa đông”, “Dù nghìn năm qua đi”, “Mắt em vương giọt sầu”, “Tình ca Đăng Khánh – Làm sao tôi biết”, “Tình ca Đăng Khánh – Hạt mưa bay cuối đời” gồm những ca khúc được thu âm với những giọng ca hàng đầu của nền tân nhạc Việt Nam ở hải ngoại. Nhạc trữ tình của ông có những nét mới thể hiện những khía cạnh của đời sống hiện đại, nhưng cũng không thiếu những giai điệu du dương rất gần với nhạc tình của Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ qua. Trong nhạc tình của ông có nỗi khắc khoải của những đôi lứa yêu nhau như trong ca khúc “Đừng e-mail cuồng điên” và cũng có nỗi quạnh hiu trong tâm hồn một buổi sáng mùa thu chợt nhớ về một cuộc tình đã mất.

“Đừng e-mail cuồng điên” là những lời bày tỏ tình yêu và nỗi nhớ trong thời đại mới, khi những người yêu nhau không còn gởi cho nhau những bức thư tình như thuở trước, mà chỉ còn liên lạc với nhau bằng những thư điện tử, và không còn sự ngóng trông trong từng ngày những lá thư xanh, mà chỉ còn nỗi khắc khoải trong những đêm dài chờ mong những tin nhắn hay những bức thư gởi vào hộp thư điện tử. Tình yêu đến, trái tim muộn phiền đang hấp hối ngỡ như được sống lại trong thoáng chốc, nhưng rồi người yêu lại ra đi, tình yêu thắm thiết một thuở không còn nữa, chỉ còn lại trong tâm tưởng hồi ức về những đêm dài khắc khoải chờ mong những e-mail mang lại bao yêu thương và niềm hy vọng thoát ra khỏi ngục tù giam giữ tâm hồn:

Tình đến tình đi tình say tình buồn
Người đến người đi người gieo sầu thương
Em, xin cho tôi được yêu em
Vì đời tôi đang tăm tối yêu bao lầm lỡ rồi
Em, xin cho tôi được yêu em
Vì tim tôi đang muộn phiền đang hấp hối
Em, tôi xin em đừng quên tôi
Dù ngày mai mưa hay nắng ta muôn trùng cách xa rồi
Em, tôi xin em đừng yêu tôi
Đừng email đừng cho nhau những đêm dài đắm đuối
Đừng gặp gỡ đừng gặp gỡ muộn phiền
Đừng email đừng email cuồng điên
Đừng gặp gỡ đừng gặp gỡ muộn phiền
Đừng email đừng email cuồng điên
Tình đến tình đi tình say tình buồn
Người đến người đi người gieo sầu thương
Tình đến tình đi tình say tình buồn
Người đến người đi người gieo sầu thương
Em, tôi xin em đừng yêu tôi
Vì tình yêu tôi chết thật rồi
Em yêu ơi tôi xin em hãy quên
Những đêm dài đắm đuối
Trong ngục tù giam giữ hồn tôi.

“Ca khúc “Hạt mưa bay cuối đời” là hoài niệm về một cuộc tình xa xưa vào một buổi chiều “chưa chào đời đã vội qua” vì nắng đã vội tắt, những hạt mưa bay khơi lại nỗi buồn và nỗi nhớ nhung trong những đêm dài của một thuở nào đã rất xa:

Từ trong tôi thịt da tôi thời gian trôi 
Giọt sương khuya yêu thương tuyệt vời
 
Máu tôi từ em đưa tới
 
Này em ơi, từ trong tôi, kìa tôi ơi
 
Nụ hôn xưa đau thương một đời
 
Máu em chung trong tim tôi
 
Cho một đời thiết tha
 
Cho cuộc tình xót xa
 
Cho hình hài thoáng qua
 
Cho quên đời người
 
Ði rồi về cũng qua
 
Nghiêng một chiều rất xa
 
Chưa chào đời đã qua
 
Cuối nắng mưa sa
 
Này em ơi, người yêu ơi
 
Từ trong tôi thịt da tôi
 
Hạt mưa bay cuối đời
 
Và mai sau nụ hôn xưa son chưa bạc màu
 
Nhớ nhau đêm không qua mau
 
Này em ơi
 
Nụ hôn xưa đau thương một đời
 
Máu em chung trong tim tôi.

Ca khúc “Lệ buồn nhớ mi” phổ nhạc một bài thơ của Du Tử Lê thể hiện nỗi buồn một buổi sớm mai hương tình đã tan, dấu tích cuộc tình xưa đã phai nhạt và hình bóng của người yêu đã xa mờ như “hạt bụi đời hư vô”.

Bài thơ “Mùa thu và thơ mới ở đường Baker, Costa Mesa cũ” của Du Tử Lê:

Giấu trong ký ức âm u
Cành sương tháng chín, mưa mù tháng giêng.
Hồn cây phong úa truy tầm
Dấu chân, nghìn dặm, lá mừng, thôi nôi

Vàng sau lưng, vàng ghế ngồi
Mùa em, thu tím. rừng tôi phía nào?
 
Giữa hiu quạnh, tôi cúi chào
Trăm năm đã thẹn, vực sâu đã gần

Biển cùng sóng sớm ly thân
Cánh chim thương tích, buồn khăn áo người
 
Mùi hương cuối, kỷ niệm vùi
Ngón tay sinh tử, mấy đời ổ qua
Mùa thu góc phố Baker
Hỏi sông núi cũ sao chưa trở về?

(Tháng 10 năm 1990)

................

Ca khúc “Lệ buồn nhớ mi”

Cành xương tháng chín ký ức âm u 
Mưa mù tháng giêng hồn cây phong úa
 
Đâu nắng hôm xưa mưa buồn cuối trời
 
Dấu chân nghìn dặm vàng sau lưng
 
Vàng đôi môi mùa em thu tím
 
Giữa quạnh hiu tôi cúi chào
 
Giữa quạnh hiu tôi cúi chào.
Trăm năm đã thẹn biển sông vực sâu
 
Bầy chim thương tích buồn khâu áo người
 
Trăm năm vẫn đợi môi nhớ tàn phai
 
Bàn chân nhớ đất lệ buồn nhớ mi.
Rừng mưa tháng chín môi tóc em đâu
 
Nỗi buồn sớm mai mùi hương đã chết
 
Dấu tích năm xưa môi lạnh tiếng cười
 
Nhớ em hạt bụi đời hư vô
 
Còn tương tư hỏi sông núi cũ
 
Giữa mùa thu em nhớ gì
 
Giữa mùa thu em nhớ gì.

Bài viết liên quan

Đăng ký nhận bản tin